viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Archive for the 'Anh yêu' Category

Happy birthday to Bobo’s sweet mama

family

có hoa hồng, cẩm chướng, cúc, salem & cát tường – tone đỏ cam nè

Có vivu đáng yêu, ngày thường chỉ gọi “mama”, tự dưng hôm nay gào lên “mẹ ơi” với giọng bắc kỳ đặc sệt Read more…

Tags: , ,
posted by Viet Nga in Anh yêu, Bobo, My gangs, Vivu, myself and have Comments (14)

Bình yên nhé

Một buổi sáng thanh bình của những ngày cuối năm với vivu và bobo. Read more…

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, Bobo, My gangs, Vivu and have Comment (1)

Viết cho em khi mùa Giáng Sinh gần đến

1. Câu chuyện đầu tiên là giữa Bobo và papa:  Bobo đòi trang trí cây thông Noel vào ngày 20. 11.  Papa tí nữa thì té ghế khi nghe cái tin sét óanh ngang tai này, vì theo phong tục tập quán của quê hương papa thì cây thông sẽ được trang trí vào đúng tối 24.12 , trớc khi bữa tối bắt đầu.  Ăn tối xong, cả nhà sẽ quây quần bên cây thông để tặng quà, mở quà, rồi đọc kinh trước cây thông.  Chỉ có mấy commercial centers mới trang trí cây thông trước cả tháng để kinh doanh.

2. Bobo đã nghỉ BIS và chuyển qua German International School.  Ta nói, ngày đầu tiên đi học trường GIS về, tiếng Đức còn ù ù, cạc cạc, chưa phân biệt nổi mich với mir mà bobo đã tha về một cái script dài thượt để tập kịch Xmas cho ngày 6.12 – ngày thánh Nicolaus.  Tối nào tui cũng khổ sở vì cái script này,ngồi làm việc mà bobo cứ rủ rì, rù rì mấy câu trong scrip.  Phải chi bobo nói cái thứ tiếng gì tui hiểu thì kg sao, đằng này tiếng Đức tui đã từa lưa rồi, qua giọng đọc ngọng líu, ngọng lô của bobo…nó cứ quyện hết cả lại với nhau, nhẽo nhè, lùng bùng…chịu kg có nổi.  Có tối, sau 30mins đánh vật với cái script mà vẫn chưa thuộc, bobo thở dài cái thượt và nói “Ối dzời, học tiếng Đức tóat hết cả mồ hôi”.

3.  Tình hình trang trí cây thông Noel năm nay rất chi là vất vả.  Năm ngóai khi em Vivu còn bé thì tha hồ muốn treo gì thì treo, làm gì thì làm…em hổng có quan tâm.  Năm nay em quan tâm vô cùng luôn, bobo vừa loay hoay gắn được 3 trái châu lên thì vivu đã nhanh tay, lẹ chân tháo một trái ra, miệng líu lo “bóng, bóng”, rồi vứt cái bạch xuống đất, trái châu lăn long lóc còn vivu thì cười giòn tan, đưa tay lên tháo tiếp mấy trái còn lại.  Chơi bóng châu miết rồi chán, vivu quay qua hái mấy con snow man bé tí, dưới bàn tay của em thì snow man is no more snowman…con thì mất vành, còn mũ.  Con thì mất hết vành và mũ, còn độc cái thân hình tròn trịa, trắng mơn mởn nằm quay lơ.  Con thì mất cả body, mất luôn mũ, còn mỗi cái vành mũ treo tòong teng trên cây…nhìn thảm thiệt là thảm.  Với sức tàn phá như thế này thì đến tối xmas eve cây thông chắc chỉ còn nhõn lại cái thân quá.

4.  Năm nay lại tiếp tục làm Christmas fruitcake vì dễ :D   .  Bobo enjoys cái vụ này nhất vì dễ quá mà: xé bỏ bao của các lọai trái cây khô, cho vào tô và rưới vào đó rượu brandy. Sau 48hrs, alcohol từ rượu sẽ bay hết, những gì tinh túy nhất của brandy sẽ thấm vào trong dried fruit, thơm lừng.    2 ngày sau thì sẽ là ngày baking, năm nay tui cho gấp đôi bột quế và tinh dầu hạnh nhân, lúc nướng cả nhà thơm lừng mùi quế và hạnh nhân.  CỘng thêm cây thông giáng sinh xanh xanh đỏ đỏ của lũ nhỏ, cộng thêm bài hát ưa thích “I’m dreaming about white christmas” nữa…đủ để thấy Xmas đang quanh quẩn đâu đó trong không trung cùng ông già Santa với cuốn sách dày cộm wish list của những đứa trẻ.

5. Xmas của những năm về trước:

… Có năm quởn nhảm, 2 vợ chồng chui vào khu rừng của ông nội bobo – nơi ông luôn trồng vài cây thông để dành cho lễ Giáng Sinh. Hì hụi cắt một cây mang về. Ta nói về tới nhà là chân tay, mặt mũi trầy sước tùm lùm vì gai.  Nhưng cái mùi nhựa thông thì thật là khó quên, nó thơm thơm, hăng hắc…ngồi trong nhà nhìn mưa tuyết, ngửi mùi nhựa thông, lâu âu nhấp một ngụm rượu nóng bluhwine thì cái u ám của mùa Đông trời tây sẽ trôi qua sớm.

Cũng có năm 2 vợ chồng ăn Xmas eve trên highway. Thông thường thì chỉ mất 4hrs lái xe về nhà ông bà nội bobo, năm đó mất hết 10 tiếng vì highway bị đóng băng.  Mưa tuyết” lõang mọan” bao nhiêu thì đóng băng kinh hãi bấy nhiêu vì đường đi lúc này bị phủ một lớp băng trơn trượt.  Có lúc, cái xe của tụi tui cứ từ từ, chầm chậm (còn chậm hơn tốc độ đi bộ của Vivu bây giờ) mà lụi vào cái xe bên cạnh, mặc kệ anh chồng ra sức đạp thắng chân, kéo thắng tay, bé tay lái…nó cứ đi theo hướng nó thích.  Thảm thế, ngồi trên xe lâu thì có nhu cầu wc..đường đi từ xe vào wc khỏang chừng 20m mà hãi không kém vì trơn trượt, kg tìm được cái gì vịn, mang giầy đế thường thì đảm bảo là giống y như trượt patin vậy đó, vật vã lắm mới đi được 1 đọan.

posted by Viet Nga in Anh yêu, Bobo, My gangs, Vivu, myself and have Comments (3)

Nền Hòa Bình ăn thịt những đứa con của nó

Nguyễn Loan Brossmer

Đây là câu chuyện thường ngày của một gia đình ngư phủ ở Huế. Gia đình là nạn nhân trong chiến tranh Việt Nam và tan nát thời hậu chiến. Tác giả bài này lúc còn nhỏ bị thương nặng và được một tổ chức cứu trợ đưa về Đức. Hai mươi năm sau, anh trở về quê nhà. Ở đây anh miêu tả số phận của mình và gia quyến.

************************

Tôi cảm ơn mẹ tôi về tất cả mọi điều. Trong một đêm tháng Hai dịp Tết năm 1968, tôi bị thương vì một mảnh lựu đạn. Mẹ bán đi chiếc thuyền (đồng thời cũng là nơi trú ngụ của gia đình) để có tiền chữa chạy cho tôi rồi đưa anh chị em tôi đi ở nhờ nhà bà con.

Sáu tháng sau, khi các bác sỹ đã chịu bó tay thì bà đưa tôi ra sân bay. Khi ấy mẹ đang mang bầu tháng thứ bảy. Ở sân bay, các nhân viện của một tổ chức cứu trợ Đức đã chờ sẵn. Trong giây phút ấy trong lòng tôi trỗi lên một nỗi buồn không bao giờ dứt. Đấy là một ngày nào đó trong một cuộc chiến nào đó, một cuộc chiến mà cả về sau này cũng chẳng có một ý nghĩa gì. Cuộc chiến này đã giết 58.000 người Mỹ và hơn 3 triệu người Việt Nam. Tôi chỉ bị gãy cột sống, những người khác thì óc phọt ra, tan xương nát thịt vì đạn pháo hay da thịt cháy queo như một tờ giấy.

Lại nói về mẹ tôi: Mẹ trao đứa con trai của mình cho những người xa lạ để cứu nó, Mẹ khuỵu xuống đường băng bê tông, trên vũng dầu rớt ra từ một chiếc máy bay nào đó. Thiên hạ, lúc đầu còn há hốc mồm, ngạc nhiên tò mò xúm quanh người đàn bà khóc tức tưởi, giờ quay đi chỗ khác. Vài năm sau mẹ qua đời, không hề được thấy con một lần nữa. Người ta kể với tôi rằng tôi không hề khóc từ khi ngồi trong máy bay – đôi khi trẻ con câm lặng vì nỗi đau của chúng quá lớn. Có lẽ nỗi buồn của tôi sẽ trở nên nực cười khi cố gắng thử khóc bù cho những giọt nước mắt thuở ấy. Nỗi buồn cũng chôn sâu trong trái tim cha tôi và 6 anh chị em tôi. Gia đình tôi là một trong hàng trăm gia đình ngư phủ ở Huế sống trên thuyền. Nỗi buồn ấy đưa chị Thê (lớn hơn tôi 2 tuổi) thường xuyên đi coi bói. Thày bói bảo: Hãy ở lại đây, rồi chị sẽ có duyên có phận ở chốn này. Anh chị em tôi kể là cha tôi thường đột nhiên rời chỗ ngồi quen thuộc của ông ở đằng mũi thuyền, lần vào dưới mái để mở chiếc tủ gỗ. Giữa những cây nhang và bức thư là nơi cất giữ những bức ảnh của mẹ đã được trọn 15 năm và gần như đã ngả mầu vàng. Tuy nhiên ông tin cậy vào sức mạnh to lơn của ký ức trong ông. Khi cha tôi ngồi trước bàn thờ, ông trò chuyện với linh hồn của những người đã khuất.

Cũng phải biết thêm rằng: Ngay gần chùa Thiên Mụ, bên dòng sông Hương nơi những cây phượng cao cao với những chùm hoa đỏ như lửa ngả bóng xuống, cha tôi đã đạp phải mìn và phải cưa hai chân. Đấy là chuyện xảy ra tháng 3 năm 1975, sáu tuần trước khi cuộc chiến chấm dứt. Cha tôi không khi nào than thở về chuyện đó. Chị Thê bảo tôi rằng, nếu mẹ còn sống chắc không đến nỗi xảy ra nhiều bất hạnh như thế. Ở Huế mà phàn nàn về những điều đó thì chẳng khác nào than vãn vì đêm nào cũng lắm muỗi. Chẳng ở dải đất nào có nhiều nạn nhân chiến tranh như ở An Nam, nơi giới tuyến đi qua.

Có thể, không, chắc chắn sự có mặt của mẹ cũng không ngăn cho những mộng ước quá lớn đến mức chúng tan vỡ. Tôi nói về anh Phong của tôi. Anh ấy là chàng trai rắn rỏi nhất trong số trai tráng sống và làm việc trên sông Hương. Sự cương nghị hiện rõ trên nét mặt làm anh ấy khác hẳn đám anh chị em khác. Khi những bạn chài khác đã nghỉ thì anh ấy vẫn còn làm. Đúng 4 giờ sáng họ nhảy xuống biển và Phong lặn thật sâu để rải lưới, tưởng chừng như chẳng bao giờ anh trồi lên nữa. Trong những tháng ngày Phong chưa biết rằng những ước mơ có thể ngốn sạch tâm hồn, tôi quan sát anh làm công việc thứ hai của mình. Anh vác bao đá nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể đi phăm phăm trên công trường xây dựng và chỉ chịu ngừng nghỉ khi ói ra vì kiệt sức. Vốn liếng của anh là những bắp thịt rắn như thép, tính háu đá, hiếu thắng và không bao giờ chịu đầu hàng. Nhưng rồi nỗi đau đã tới.

Năm 1990 tôi về thăm Huế lần đầu, hai mươi năm sau vết thương chiến tranh của tôi, vết thương đã đưa tôi lên xe lăn. Chuyến viếng thăm ấy đã làm thay đổi cuộc sống của gia đình tôi một cách ngớ ngẩn. Những tuần đầu tôi mới về Phong còn là con người dịu dàng nhất trên đời. Chúng tôi nắm tay nhau trên hàng hiên khách sạn Hương Giang hướng ra sông. Chúng tôi nói cho nhau nghe về những ước nguyện. Tôi hình dung ra một ngôi nhà villa mầu trắng ở Huế, rồi đây tôi sẽ ở đó. Ước vọng (hão huyền) của anh ấy cũng chẳng kém vĩ đại:Anh ấy muốn cưỡi một con thuyền nhỏ vượt đại dương và một ngày nào đó đột nhiên gõ cửa nhà tôi ở Munich. Tôi cười: Anh đã biết châu Âu ở chỗ quái nào đâu mà! Vẻ mặt trang nghiêm, anh ấy chỉ vào đường chân trời, nơi dòng sông uốn khúc và biến mất giữa những bụi chuối và những lùm cỏ dại ven bờ: Đấy là địa chỉ của Thiên Đàng.

Tôi nghĩ đến việc mình cần làm là phải trao lại món quà mẹ đã cho tôi. Vài ngày trước khi bay về Đức tôi mua một căn nhà để cha tôi, anh Phong (người anh lớn 28 tuổi), Phóng (em kế của Phong, 24 tuổi) cùng với ba chị em gái khác: Thê (32 tuổi), hai chị em sinh đôi Thu, Hiên (22 tuổi) và Bé (17 tuổi) ở cùng với lũ con cháu. Như không tin vào mắt mình, Phong nhìn chăm chăm vào chiếc phong bì màu xanh đựng số tiền mà có lẽ anh phải làm quần quật ba chục năm thì may ra mới kiếm nổi. Rồi anh lại nhìn chằm chằm vào thằng em trai xa xứ đã trở nên mập mạp nhưng vẫn vận một chiếc áo thun tinh tươm, đôi chân cứng đơ không đi lại được nhưng vẫn đóng bộ Jean Mỹ.

Từ bữa đóPhong biết rằng anh ấy chính là kẻ thất bại. Chỗ ở mới dù có sang trọng như hoàng cung thì cũng không xoa dịu được nỗi đau của anh, khi biết rằng, có những nơi mà ở đó rõ ràng người ta dù không có đôi chân lành lặn vẫn có thể trở nên giàu có vô cùng, trong khi anh làm lụng đến kiệt sức vẫn chỉ mãi mãi là một trong số những người dân chài nghèo khó. Mỗi buổi sáng về nhà với mành lưới rỗng, người sặc sụa toàn mùi ốc, mùi rong, rồi còn phải ra chợ đấu khẩu với những mụ đàn bà chanh chua, nhưng mụ đàn bà cứ xăm soi lật ngược, lật xuôi từng con lươn, mớ cá vụn, kì kèo trả giá, cân tới cân lui chán chê rồi mới chịu mua. Từng ấy công việc mang lại cho Phong mỗi ngày khoảng 8000 đồng, chưa tới 1 USD. Quỷ thật, tại sao thằng em không xay cho nhà mình hai, ba, bốn ngôi nhà ? Ít ra thì cũng phải kiếm lấy một căn phố lầu gần chợ Đông Ba để ông anh có thể ngồi trên cao phẩy tay lấy le với mấy con mẹ hàng cá chứ !

Suốt hai mươi năm ông bố không thật sự tin rằng lại còn được ôm trong tay đứa con lưu lạc. Bởi vậy ông tha thứ cho nó mọi sự: bộ đồ jean, chiếc áo thun trắng, chiếc bao thư màu xanh và cả cái việc mãi đến bây giờ mới về thăm bố. Bởi vậy ông nhắc thằng anh thua thiệt: “Mày phải biết ơn nó, nó mới đúng”. Từ lâu Phong không còn chịu sự dạy bảo của cha nữa, anh nghe vậy chỉ gật đầu im lặng. Tuy nhiên, dường như một quyết tâm đen tối đã thoát ra từ tâm hồn anh ấy, vì nhìn vẻ mặt anh u ám lắm.

Trở về Đức được ít bữa thì tôi nhận được thư của Phong, người hoàn toàn mù chữ, chắc anh đã đọc cho ai đó viết: “Ma quỷ gieo rắc bệnh tật, xui xẻo vào nhà, chúng tôi phải mua căn nhà mới, nhờ chú giúp”. Vâng, ở Việt Nam không hiếm khi thánh thần, ma quỷ xông vào nhà bạn và bạn chớ coi thường, hãy liệu hồn đấy! Nhưng đây là chuyện Phong bịa ra, trong nhà người duy nhất bị ma ám là Phong. Và con ma ấy là ma men, một bác sỹ người Huế tôi quen biết từ bên ĐỨc đã cho tôi hay. Từ sau ngày tôi ra đi, Phong nổi máu điên, cứ ngỡ mình là ông lớn, suốt ngày say xỉn, đi khắp làng và thượng cẳng chân hạ cẳng tay với tất cả những ai không tin những lời anh ta ba hoa hoặc không cho anh ta vay tiền. Là con trai trưởng trong nhà, Phong đứng ở vị trí thứ hai sau ông bố. Có lần Phóng định mở máy cho thuyền chạy thì Phong đẩy bắn thằng em ra và mọi người cho qua cái hành động ngang ngược ấy của anh. Nhưng bây giờ thì Phong không chỉ đánh bạn bè va lũ em mà còn nện cả bà con họ hàng, thậm chí cả ông bác ruột anh của mẹ tôi. Xưa nay, kể từ ngày mẹ tôi mất ông vẫn để mắt trông nom tới gia đình tôi, giúp gì được là bác luôn giúp. Ngay cả bố cũng sợ những trận lôi đình nổ ra khi Phong say xỉn: Khi ông còn say thì chỉ một câu trả lời sai cũng có thể làm ông ta nổi cơn thịnh nộ. Cha tôi nghĩ đến điều đó và mọt đêm, như bao đêm khác. Phong về nhà nồng nặc mùi bia. Anh ta đã chờ đợi hoài mà không thấy bên Đức gửi tiền về, Phong lại gần bố và bảo: “Con nợ nần nhiều. Ta phải quay về sống trên thuyền thôi, bán cái nhà này đi”. Và vậy là bán nhà. Suốt một thời gian dài cha tôi đã giấu không cho tôi biết nguyên nhân thật và sao lại có chuyện bán nhà đó. Nếu tôi có hỏi thì ông chỉ mỉm cười đau khổ. Nhiều năm sau tôi mới biết là cha tôi hoang mang và xấu hổ, ông không thể nói về chuyện đó. Nỗi nhục do con cái gây ra, ông cảm thấy như nỗi nhục của chính mình. Sợ bị mất thể diện là một trong những tính cách của người Châu Á. Điều này thì bất cứ cuốn sách du lịch rẻ tiền nào cũng biết cách giải thích. Ít khi nào tôi thấy ấn tượng hơn để nói tính cách Châu Á thực sự là gì. Với một sự tuyệt đối không gì lay chuyển nổi, với phẩm giá và sự quên mình, ông bố đỡ lấy tất cả gánh nặng của thế gian. Không có gì thuyết phục được ông rằng không phải lỗi tại ông, khi mà truyền thống, những giá trị và kinh nghiệm cổ truyền bị phản bội như Phong đã từng làm. Ở Việt Nam hầu như không còn gì tệ hơn là gia đình lục đục. Tập thể là một trong những bí mật của đất nước này, nơi mỗi người sinh ra trong một cộng đồng và ngay từ thuở còn thơ đã học cách gánh vác trách nhiệm cho người khác. Người ta chia sẻ với nhau những thành công, thất bại, nỗi đau. Việc Phong bán đi ngôi nhà chung là không thể tha thứ vì lợi ích cá nhân không khi nào được gây hại cho gia đình. Lẽ ra anh ta phải tự bước ra khỏi nhà. Tuy nhiên, một người đã cụt cả hai chân và mất uy quyền như cha tôi, quá yếu ớt để tống cổ anh ta đi. Và hậu quả là các con ông, hết đứa này đến đứa khác chối từ trách nhiệm của thế hệ mình.

Chị Thê cũng vậy. Trước kia chị cũng giống như mẹ: chăm sóc chu đáo việc nhà, nghiêm khắc và cảm thông với các em và cũng như trong hoàn cảnh tương tự, chị đảm nhiệm cả việc dạy bảo chúng. Nhưng rồi sự thể đổi thay. Thê bắt đầu hút thuốc và chửi đổng như những cô gái thô lậu. Chị đánh bài hết ngân quỹ của cả nhà, số tiền mà những bà máu me cờ bạc nhất cũng chẳng dám làm. Bởi vậy, chẳng ngạc nhiên khi chị chỉ kiếm được một anh chồng đã có một đời vợ. Ngay cả lời của thày bói cũng mất thiêng. Thê quyết định vào Sài Gòn, một trong những thành phố có thể biến những kẻ rửa bát thành triệu phú. Ở đó những dàn âm thanh Nhật Bản, khách sạn chọc trời, những cuộc phiêu lưu mạo hiểm ấn giấu trong mọi ngóc ngách đang chờ đón bạn, và cả chuyện bạn thuộc giới thượng lưu trong một thành phố lớn nữa. Thành phố không bao giờ ngủ: người ta cười, hò hét và phóng xe máy trong cái thành phố tràn đầy năng lượng này, cho dù tất cả phần còn lại của thế giới đều đã đi ngủ. Cơ man nào là người các tỉnh lân cận và ở các vùng khác của đất nước trong những năm qua đã dời nhà về thành phố. Hầu như không có thành phố nào trên thế giới này hiện nay lại phát triển nhanh đến như thế. Và theo đòi hỏi của nó thì những năm đầu tiên của thiên niên kỷ tới nó sẽ là định tinh hấp dẫn nhất châu Á, còn trước cả Hong Kong hay Singapore. Những ai ngày mai không muốn trở thành kẻ thất bại thì hôm nay hãy sớm thu xếp hành lý “đi Sài Gòn” là công thức kỳ diệu hấp dẫn vô số người đi tìm vận may. Như hai chị em Thu và Hiên nghĩ, không còn gì để mất ở Huế. Có thể họ nghĩ đúng: điều gì chờ đợi Hiên khi nó không chồng mà chửa. Những ngày cuối cùng trước khi sinh, nó rúc vào một góc thuyền để trốn tránh những lời độc địa của họ hàng, làng xóm. Khi đứa bé chào đời được ít lâu thì Thu và Hiên lên Sài Gòn.

Phóng – thằng em, ở nhà vẫn gọi nó là Tèo (một cái biệt danh có nghĩa gần như là ngốc) ở lại Huế với Phong – ông anh. Phóng không chịu lấy cô gái mà cha tôi đã ngắm cho nó. Nó bỏ chạy (tất nhiên là vào Sài Gòn) và sa ngay vào vòng tay của một cô điếm. Số tiền lận lưng chỉ đủ cho nó sờ vú cô ta – thế nhưng khi về đến con thuyền xưa nó đã oang oang khoe tài trai của mình. Dù là ban đêm nó vẫn đeo cái kính râm mới thửa được – thứ hàng dỏm nhái theo mẫu Ray-Ban. Bọn trẻ ở Sài Gòn đã bảo với nó rằng thứ này đang là mốt nhất.

Con Bé, 17 tuổi, là đứa đầu tiên tính từ chị Thê trở xuống lại được tiếp tục đến trường đi học. Thê còn nhớ rõ hồi đó mẹ cấm chị trốn học như thế nào. Còn con Bé thì cho tới giờ này chưa hề tháy mặt nó ở trong lớp. Thay vì đi học, nó khoe có ông anh bên Tây Đức tiếp tế để vay của người ta khi 50 USD lúc 100 USD, số tiền bằng lương tháng trung bình của hai người. Có trời mới biết nó dùng số tiền ấy vào việc gì.

Trong khi đó ba chị em gái ở Sài Gòn đã mở một quán ăn nhỏ bán bánh bột lọc đặc sản, mỗi tháng cũng kiếm được dăm chục đô. Nhưng trước hết là trong thành phố kỳ diệu này họ được biết đến những thứ mà người ở lại Huế có nằm mơ cũng không thấy được. Ví như lần đầu họ đi vào thang máy, cứ nơm nớp là nó sắp rớt đến nơi hoặc một lúc nào đó Thê học cách gọi điện thoại, mới đầu chẳng biết nghe đầu nào, nói đầu nào. Lại có bữa cả ba chị em nhìn thấy cái vòi hoa sen trong phòng tắm, cứ ngỡ là một loại máy liên lạc nào đó. Họ nghe ngóng mãi chẳng thấy tiếng ai, đẩy cái cần gạt sang nút đỏ, thế là nước nóng rẫy trút xuống ào ào, suýt bỏng hết những bàn chân trần. Thu bảo, thực ra họ muốn quay trở lại Huế. Chị nhớ bố, ông ấy chẳng còn sống được bao lâu nữa. Thu nghĩ đến những chuyện xích mích mà chị muốn quên đi, chị nghĩ đến chuyện chị không thể hình dung ra trong đầu một nơi nào đó mà chị có thể sống hạnh phúc thực sự. Nếu Thu nghĩ ngợi về số phận của chị thì lòng chị lại buồn rười rượi, nỗi buồn khiên chị câm lặng.

Có thể đó là nỗi buồn đã kết nối chúng tôi lại làm một. Tôi nghĩ người ta cần rất nhiều sức mạnh cho những hoạch định của cuộc đời mình, nhưng cuối cùng thì ở một chỗ nào đó lại thiếu năng lượng để tin vào chúng. Trong mơ tưởng của tôi không còn nữa chiếc villa trắng ở Huế. Nó sẽ không bao giờ được xây, vì tôi cần một chiếc máy điều hòa để khỏi hoang mang bởi cái nóng ở Việt Nam, tôi cần biết kết quả bóng đá cuối tuần và tờ nhật báo. Có lẽ chẳng có gì hay hơn là ngồi ngoài hàng hiên thưởng thức trà đen Bảo Lộc, sáng tác tiểu thuyết và gõ vào bàn phím. Không, nỗi khát khao này sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Vào cái ngày tôi xuất hiện ở Huế, anh chị em tôi đã đánh mất sự vững tin của họ. Trong khi tôi nghĩ rằng tôi có thể mua cho họ hạnh phúc thì tôi đã cướp đi của họ lòng tự hào và tự trọng, những gì ta còn cảm nhận được trong con người khi ta có thể thực hiện ước mơ bằng lao động của chính mình. Cha tôi đã suy sụp và kiệt lực quá rồi, chẳng có thể ngồi bàn bạc với ông về điều đó. Không có nhiều người để tôi có thể nó với họ về điều đó. Có một người phụ nữ sẽ lắng nghe tôi, tất cả chúng tôi sẽ bỗng nhiên thêm dũng cảm gấp bội nếu chúng tôi được nhìn vào đôi mắt dịu dàng của bà. Mẹ, con muốn được một lần nữa nói với mẹ, dù chỉ năm phút thôi./.

************
Câu chuyện này được đăng trên tạp chí Merian (không nhớ chính xác tên) của Đức vào tháng 10/1995. Nguyễn Loan Brossmer được nhận làm con nuôi của ông chủ tập đoàn in ấn và xuất bản lớn nhất ở Đức – Hubert Burda. Khi Brossmer Loan về Việt Nam thì anh là người đầu tiên lập nên tờ báo tuần dành cho phụ nữ mang phong cách hiện đại – tờ Thế giới Phụ Nữ. Có thể nói không ngoa rằng: Tờ Thế giới Phụ nữ đã làm thay đổi hoàn toàn cách nghĩ về báo chí trước đây và mở màn cho xu hướng tư nhân tham gia vào hoạt động báo chí ở Việt Nam.
*************
Bài này, và cả note ở trên tui copy từ FB Note của bạn Nguyễn Tuấn Việt.

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu and have Comment (1)

Nhật ký dọn nhà

1. Tháng 7. 2008:

nga_02881

nga_03351

nga_0345-copy1

dọn nhà Berlin – một căn hộ 130m2 và một cái celler khoảng 120m2, đồ đạc đầy nhóc 2 cái xe container.  Tại đây, của cải được chia làm 2 nhánh: 1 nhánh xuống Suttgard, 1 nhánh đến Gescher.

Một căn phòng khoảng 20m2 được dùng để chứa 50 thùng carton, cả đống oil paintings, ghế và đồ chơi cồng kềnh của Bobo

Một căn hộ 100m2 và một cái nhà kho bé tẹo để chứa giường, sofa và quần áo, khăn lông, đồ dùng hàng ngày chủ yếu của Marcus… Vì anh chồng bít là ở đây không lâu nên kg thèm thu xếp gọn gàng…thảm họa bắt đầu từ đây

2.  Ngày 19.05.2009 : dọn nhà từ pasteur chuyển ra Hà Nội…25 thùng cartong & 4 cái vali đầy nhóc…vivu lần đầu được dọ nhà tí tởn chạy lung tung, chạy làm sao mà đâm đầu cả vào trong thùng carton.   25 thùng & 4 vali này tạm thời được stock ở nhà bà ngoại chờ tui đi Đức về filter lại rồi mới chuyển ra HN

_nga0081

_nga0089

đóng gói vivu vào trong giường của em và chuyển đi luôn nè

iphone-052

Vivu đứng trong cũi chờ xe tới nhận hàng :D

iphone-050

3. Tháng 5 – 2009:

Tập 1 – Gescher: 2 vợ chồng lụi hụi mở từng thùng 1, chọn lọc y như Tấm chọn đậu dzị á, từng món đồ một…cái nào mang đi Vietnam, cái nào để lại.  Ráng cho cái đống 50 thùng carton này teo tóp lại để còn có chỗ wellcome đàn em mới đến.  Lựa lựa chọn chọn cũng hết 2 ngày, vì tình hình không gian quá xá là hạn hẹp, 2 vợ chồng chơi luôn trò illegal trick là lén lén lút lút nhét kitchen accessories vào current stock của ông già…

Tập 2 – Stuttgard: đại hoại đây ợ… ta nói nhà cửa đồ đạc cứ chất thành núi.  2 vợ chồng phải phân cái đống hổ lốn đó thành 3 oại đâu: đi việt nam, để ở stock Munich, và vất đi.  Làm cái công việc này đúng là ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

_nga0392

_nga0399

Ngày đầu tiên, cty logistic đến đóng gói đồ mang đi Munich stock.  Ngày kế tiếp là cty logistic khác đến đóng gói đồ mang về VN.  ngày cuối cùng là chàng và nàng lui cui dọn dẹp đồ đạc, lớp thì vứt đi, lớp thì khệ nệ mang ra Hermes để gửi về Gescher:  cũng hết 7 thùng cartong + 4 vali bự.  Chưa kể cái trò phải lau nhà, chùi cửa kính cho sáng loáng lên để trao trả lại nhà cho người ta nữa…ta nói, 3 tối liền tui ngồi xếp 4 cái vali quần áo bự chảng, chổng ass để hút bụi, lau nhà, dọn nhà…làm còn quá mạng osin ở vietnam.  Còn việc chạy lên chạy xuống 3 tầng lầu, bưng bê thùng carton, đứng lên ngồi xuống để xếp đồ vào thùng là daily activities rùi.

Khi hàng hóa về lại Gescher, lai tiếp tục cái trò unpacking, rồi chọn lựa, rồi pack hành lý về VN.

4. Tháng 6 . 2009: về tới VN, vừa unpack đồ đạc xong thì ngày hôm sau lại lao vào chọn chọn lựa lựa trong đống 20 thùng cartons và đồ vừa na về từ Đức, đóng gói lại để gửi EMS ra Hanoi và đồ đi cùng chuyến bay

Ra đến Hanoi lại unpack cái đống thùng kia…đó là chưa kể cỡ 20 thùng khác từ Đức đã về đên VN ngày hôm nay, đầu tuần sau sẽ arrive.

Tui nói thiệt là tui bịnh lắm rồi cái vụ dọn nhà, chọn đồ đạc, đóng gói, rồi unpacking, rồi tìm chỗ thích hợp ở nơi ở mới để nhét nó vào.

Mà cái sự dọn nhà chắc chưa dừng ở đây, sẽ còn một chặp Hanoi – Saigon, Munich-Gescher nữa

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, Bobo, My gangs, Vivu and have Comments (11)

Lại tiếp tục bài ca dọn nhà

Đây là lần thứ 7 dọn nhà sau 9 năm quen biết ông chồng tui. Ta nói 3 lần dọn nhà bằng 1 lần cháy nhà, tính sơ sơ tui cháy đứt 2 căn nhà và 1 cái toilet rồi.

Những điểm cộng khi dọn nhà ra Hà Nôi:
- Mỗi ngày tập gym 2 tiếng, bơi 30 phút, đánh squash 1 tiếng (giết thời gian)
- Mỗi tuần đi lùng ảnh gánh hàng rong ở Hanoi, vì sớm hay muộn những gánh hàng rong, những quán chè ở hồ tây, gánh bún đậu mắm tôm, hay những chiếc xe đạp bán hoa rong sẽ bị dọn sàch sành sanh.
- Ngày nào cũng mua hoa của các chị em đạp xe ngoài đường…tui mê nhất là hoa hồng và hoa loa kèn Hanoi
- Lên danh sách ăn uống chè chén mỗi ngày: bún ngan, bún đậu, phở, bún ốc…ăn cho béo ú luôn.
- Lên danh sách điểm ăn chơi xa Hanoi mỗi cuối tuần: Ninh Bình, Hạ Long bay, 3 bể vv.

Những điểm trừ khi ra Hanoi:
- Thất nghiệp
- Không có đồng bọn đàn đúm
- Không có Diamon Plaza hay cafe Molinary để ngắm nghía mọi người

Túm lại, điểm (+) nhiều hơn điểm (-), nên cứ Hanoi mà thẳng tiến nhé.

Bây giờ thì sục internet để tìm công ty logistic lo cái chuyện packing, move out.

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, My gangs, Uncategorized and have Comments (18)

Chuột kim cương

Hôm nay hoàn toàn fit để ăn chơi, lướt net và blogging. Post hình con chuột kim cương Valerie mới cáu cạnh của tui lên để cho bạn bè biết tin, không thôi mọi người lại tưởng tui đi lên núi tu hú luyện công hay xách giỏ đi buôn dầu hôi

Valerie cám ơn các cô, các chú và các bác đã gửi tin, hoa và gift chúc mừng cháu

(Đây là entry thứ 400, especially for my little cutie Valerie)

posted by Viet Nga in Anh yêu, My gangs, Uncategorized, Vivu and have Comments (51)

Celebrate

Let’s celebrate our love and our wedding ceremony. Knowing you almost 10 years, but I am still in love with you…so many reasons, but I am kind of practical, so just list down the ones that I love the most from you:

1. You can cook
2. You can do laundry
3. You can iron
4. You can do dish washing
5. You love playing with kids and taking kids out alone
6. You are the one and only who always clean smelly rubbish-bin
7. You can spend whole weekend in the car, driving from city to city, from town to town to shop stupid things with me
8. Still in love with me, although I had destroyed your 2 new and cool car :( (feel so duty right now)
9. You’re my Royal donkey, alway carrying all stupid things to Vietnam or from Vietnam to Germany for me. it could be smelly durian, or mắm tôm, mắm tép
10. “smart guy gives up early”

Ti amo

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, My gangs, Uncategorized and have Comments (14)

Vui quá đi mất

Hôm nay chồng có tin vui, vui quá đi mất.

Lại sắp phải dọn nhà rồi… lần này là lần thứ 4. Ông bà nói “3 lần dọn nhà = 1 lần cháy nhà”, vậy thì mình đã cháy mất tiêu hơn 1 căn nhà rồi.

Ngưng shopping thôi.

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, My gangs, Uncategorized and have Comments (6)

Chất lượng kiểu Đức

Hôm nay lại có một cuộc hỗn chiến xảy ra ở Afganistan giữa Taliban và quân đồng minh, kết quả là một chiếc mercedes G-wagon bị nổ tanh bành vì đạp phải mìn chống tăng.

Trai nhìn thấy hết sức thương đau và căm hận, vì đây là đứa con của trai đẻ ra cùng với team kỹ thuật, nó có khả năng chống lại các thể loại mìn…ai dè bọn taliban rải luôn cả mìn chống tăng khắp nơi, thế là em nó lên đường…trong tích tắc 220.000 Euro bốc hơi lên trời.

Trai còn nói là nhân viên NGO, cũng như quân đội hay dùng loại G-wagon được thiết kế đặc biệt cho cuộc chiến Afganistan để đi lại vì nó rất an toàn, có khả năng chống đạn và chống mìn…Tình hình này thì chắc là thế hệ G-wagon mới có khả năng lướt qua mìn chống tăng sẽ được ra đời sớm.

Có ai ở Vietnam muốn chơi ngông nhập chiếc G-wagon “bullet proof, land-mine proof” về không nhỉ?

Tags:
posted by Viet Nga in Anh yêu, My gangs, Uncategorized and have Comments (2)