(Phong Cách – Sep. 2009). unedited version
Viết cho mùa hạ.
Mùa mưa ở Đà Lạt, những cơn mưa phùn lất phất quyện với chút nắng vàng mong manh, nhảy nhót trong rừng thông, một lần nào đó, tôi đã từng tản bộ trong cơn mưa phùn nhè nhẹ này ở khuôn viên trường Đại Học Đà Lạt, ngắm nhìn những cô cậu học trò ngồi co ro trong lớp học, phía xa là rặng thông…và bên cạnh là rặng mimosa với những cánh hoa vàng bé tí, mảnh khảnh run rẩy trong cơn mưa. Mimosa trong mưa đẹp hơn hẳn mimosa trong nắng, tôi không hiểu vì sao nữa…có lẽ vì những cánh hoa quá bé nhỏ, mong manh…chỉ một hạt mưa phùn nhè nhẹ đậu lên cũng khiến em run lên vì lạnh. Tôi còn nhớ mãi cảm giác bẻ cành hoa mimosa bé nhỏ đó, những hạt mưa lạnh, trong veo, tinh khiết lăn dài trên ngọn lá, bắn tung tóe vào mặt, vào kính… rùng mình vì lạnh, nhưng cảm giác những giọt nước tinh khiết bắn vào mình thật khó quên, nó luôn gắn liền với hình ảnh hoa mimosa bé nhỏ và ngôi trường ĐH đẹp như mơ trong cơn mưa phùn mùa hạ.

Vâng…mimosa đã làm cho Đà Lạt thơ mộng, trong veo trong tôi…còn bó hồng xanh mua vội của một bà bán hoa dọc đường lại làm cho tôi nhớ câu thơ viết về mùa hạ của Kim Tuấn đến chạnh lòng:
…. tháng 7 mùa hè em lên cao nguyên
xin giữ dùm anh mù sương che bóng núi
xin giữ dùm anh dù chỉ là phút cuối
nụ hoa hồng quên nở ngủ trên tay
Nếu một lần nào đó, với tâm trạng chán chường, thất vọng, stress trong công việc…bạn đến Đà Lạt và đột nhiên nhìn thấy một gánh hàng hoa với vài bó hồng xanh… mua nó trong cơn mưa lạnh, mang về phòng ấp ủ những nụ hồng bé nhỏ trong tay…lúc đó tôi đảm bảo rằng bạn sẽ cảm thấy một nguồn sinh lực thật trong trẻo, tinh khiết từ bó hồng xanh ùa vào người bạn. Bạn sẽ có cảm giác mình dang cánh và bay trên một cánh đồng rộng mở, trong vắt, tràn đầy hương thơm. Bạn biết vì sao không? Những nụ hồng xanh này rất quí hiếm, và nó là biểu tượng của sức sống, của sự hồi sinh.

Mùa hạ, còn là mùa của sen trắng Hồ Tây. Sen Hà Nội khác sen Sài Gòn nhiều lắm, khác từ cách người ta bó sen thành từng chục với một vài lá sen duyên dáng ẩn bên trong, khác đến cách người ta cắm những bó sen này trong một cái sọt mây và trở trên những chiếc xe đạp cũ kỹ, mùi thơm của sen Tây Hồ luôn tạo cho tôi cảm giác là mình quá trần tục khi ở bên cạnh hương thơm thật thanh tao và quí phái của sen trắng. Tôi nghe kể rằng, có một sư bà chuyên ướp trà bằng những nhụy sen trắng tinh khiết được lấy lên từ Hồ Tây, và giá một ký trà ướp bằng thứ hương thơm tinh túy và thanh khiết đó gần bằng giá một lạng yến sào hảo hạng. Vâng, có uống vào người hương thơm tinh khiết đó để khiến mình thanh cao hơn, bớt trần tục đi thì chắc nhiều người cũng muốn uống suốt đời

Mùa hạ ở trời Tây thì lại khác nhiều lắm, với tôi, mùa hạ ở trời Tây chính là mùa của những cánh đồng hoa oải hưởng tím ngắt, trải dài bất tận. Với màu tím quyến rũ đến chết người, cộng với hương thơm thật trầm, dịu và sâu lắng…một thứ hương thơm mê ảo, êm ái như lụa đủ sức xoa dịu mọi nỗi đau. Vâng, tôi mê oải hương, vì thế mùa hạ nào về nhà, tôi cũng ra sức cắt thật nhiều, thật nhiều, để khô và cho vào hộp đậy nắp kín, nâng nưu như báu vật, lưu giữ hương thơm đó. Về Việt Nam…lâu lâu bị stress vì công việc, tôi lại mở nắp hộp ra, và hít một hơi, thật lâu và thật sâu thứ hương thơm mê ảo đó để làm trùng lại lại sợi dây thần kinh đang căng lên như dây đàn sắp đứt của mình. Hoặc một ngày cuối tuần nào đó, trời mưa tầm tã, ngâm mình trong bồn tắm đầy bong bóng xà phòng, đọc cuốn sách mình yêu thích nhất, và bên cạnh là lọ hoa oải hương khô từ trời Tây được mở tung nắp, hương thơm hào phóng tỏa ra…tin tôi đi, nó sẽ làm cho ngày cuối tuần của bạn trôi qua thật nhẹ nhàng, thư giãn.

Mùa hạ cũng là mùa của dã quỳ ở Đà Lạt và cả ở phương Tây, hoa dã quỳ ở phương Tây được mọi người nâng niu, ấp ủ ghê lắm. Dã quỳ được trồng ở những nơi trang trọng, dễ thấy nhất trong vườn, hay cạnh những bờ rào trắng toát. Chắc vì được nâng niu ghê quá, hoa dã quỳ ở đây đã mất đi vẻ đẹp hoang dại như ở xứ sở cao nguyên mù sương, ít nắng

Mùa hạ cũng là mùa để tôi săn lùng và chụp macro những bông cúc dại mọc len lỏi đâu đó sau vườn nhà. Những buổi sáng ở đây, nắng trong veo thủy tinh, len lỏi và nhảy múa trong đám cỏ ướt hơi sương, tôi lục tìm trong đám cỏ những bông cúc dại bé tẹo bằng đầu móng tay, cánh mỏng manh đang tự hào khoe hương, khoe sắc… màu cam của cánh hoa, cùng với ánh nắng trong suốt thủy tinh đã tạo ra một gam màu vàng cam đầy quyến rũ – mà một thời gam màu này cùng với gam xanh rêu đậm đã làm mưa, làm gió trên sàn catwalk thế giới
Và mùa hạ…không thể trọn vẹn nếu không có những cánh đồng hoa anh túc màu cam đỏ rực rỡ, trải rộng khắp mọi nơi. Với cánh hoa mỏng mảnh, chỉ cần 1 cơn mưa nhẹ cũng khiến bông hoa anh túc bầm dập, tả tơi…Mong manh thế, yếu đuối thế nhưng bông hoa này lại có vẻ quyến rũ đến chết người, chẳng thế mà Kenzo đã dùng anh túc làm biểu tượng cho loại nước hoa Kenzo Flower nổi đình nổi đám. Quyến rũ thế vẫn chưa đủ, nhựa từ nụ hoa anh túc qua chế biến sẽ cho ra đời loại heroin mê hoặc chết người, còn hạt hoa thì được dùng trong các món tráng miệng hay rắc lên bánh mì.

Mùa hạ sắp qua, mùa thu rất riêng mà không nơi nào có được lại sắp ùa về Hà Nội. Ký ức tuổi thơ kéo về, hình ảnh tôi bé nhỏ, lom com đi nhặt từng bông hoa sữa rơi rụng trên đường, về nhà cẩn thận để những cánh hoa li ti đó vào lọ, đổ thêm vào một chút dung dịch cồn với một hy vọng là mình có thể lưu giữ được hương hoa thơm đầy tinh khiết đó.. đúng là những suy nghĩ rất trẻ con thời bé. Lớn lên, lại nhận thấy rằng Hà Nội – mùa thu – hoa sữa là một bức tranh về sắc màu, hương thơm và cảm giác thật tuyệt vời…ấy vậy mà chưa thấy một loại nước hoa nào tận dụng những chất liệu vàng ấy để dệt ra một giấc mơ tình yêu đẹp long lanh cho những người yêu Hà Nội. Thật là tiếc quá.
Mùa thu với tôi còn là mùa của những đám lá phong với giải màu từ vàng rực mật ong, đến cam sậm và đỏ nâu…màu của sự ấm áp. Là cảm giác mỗi sang chạy ầm ầm dưới tán lá phong, rượt đuổi theo chiếc xe buýt đến trường. Là những cú trượt chân té đau đến ê ẩm vì đường ướt và đám lá vàng trơn trượt sau cơn mưa thu, là bài hát cùng điệu valse còn văng vẳng đâu đây trong gió “.. kỷ niệm xưa là những lá thu vàng úa, bay nhẹ trên con đường xưa…”
