viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Lảm nhảm cuối tuần về marketing.

1.  Mấy tuần nay Downy run một campaign thiệt là khó hiểu: 3tvc

- 1 cái thì communicate về mùi hương mới – hương nước hoa quí phái giành cho quí bà.

- 2tvc còn lại là Downy một lần xả giành cho phụ nữ nông thôn làm ruộng, đan lát…chân lấm tay bùn. Read more…

posted by Viet Nga in Food, Marketing, Online and have Comments (10)

Hành trình Europe (4) – Ăn chơi ca hát ở Firenze

Firenze cách căn nhà xinh Nico 66km nhưng cũng mất cả tiếng đồng hồ mới tới được nơi.

Firenze là cái nôi của thời kỳ renaissance, là thành phố của Michelagelo – nhà điêu khắc,họa sỹ….của thời kỳ renaissance…bởi thế trên đỉnh ngọn đồi nhìn vào thành phố, có một quảng trường rộng thiệt là rộng được gọi Piazza Michelagelo – nơi mà lúc nào cũng đầy khách du lịch, xe bus tour, xe con đậu kín mít ở đó. Read more…

posted by Viet Nga in Food, Hobby, Lifestyle, Photo, Travel and have Comments (8)

Hành trình Europe (3) – a little Tuscan house

(tiếp theo từ phần trước)…

Căn nhà này đi đâu cũng tràn ngập mùi lavender, hương lavender chào đón tui tại bãi đậu xe, lavender mọc 2 bên đường lên căn nhà…trước căn nhà là một hàng rào gỗ và dọc đó lại là miên man lavender…Vào nhà, lại tiếp tục lavender được Elena để đầy trên các nóc tủ.  Nico là một căn nhà rất điển hình toscana: sơn trắng toát với những ô cửa sổ bằng gỗ nhỏ sơn màu xanh da trời nhạt, sàn đá, bồn rửa chén và rửa rau bằng đá, và các chi tiết nho nhỏ được chủ nhà khéo léo chọn lựa và để vào đúng chỗ, đúng nơi: từ những bức tranh vẽ đến dụng cụ nhà bếp, basket, đồ ceramics, bình hoa… Read more…

posted by Viet Nga in Food, Hobby, Lifestyle, Photo, Travel and have Comments (8)

Hành trình Europe (2) – Lạc đường trong Toscana

Người Italian  messy ghê luôn…anh chồng book xe tại Sixt.de – một rent car company của Đức, hoạt động rất hiệu quả tại Đức – nhưng ở Italy thì nó khác hoàn toàn à nha…Ông bà nói, when you’re in Rome, do as Roman does quả hổng có sai với cái case Sixt.de này.  Anh chồng book xe có navigator ở trên mạng, hẹn ngày, hẹn giờ đến lấy xe…vậy mà đúng ngày, đúng giờ đến thì mấy anh Italian đẹp trai, thích tỉa tót mất gần 1 tiếng để loay hoay fill-in vào hợp đồng, tìm xe, lấy xe…và xe thì hoàn toàn không có navigator, ông chồng tui complain thì mấy ảnh cười trừ và khuyến mãi anh chồng một cái bản đồ italy bé tẹo với chi chít dọc ngang các tuyến đường.  Ta nói, thành Rome thì đường xá bé tí, ngoằn nghèo, chằng chịt, loạn xạ…sau 1 tiếng chạy vòng vòng, anh chồng đưa tui quay lại thành Vatican, chạy thêm vài vòng nữa, tiếp tục quay lại Vatican…Câu “đường nào cũng tới La mã” quả hổng có sai mà… Sau gần 2 giờ loay hoay, chạy tứ tung thì cuối cùng anh chồng tài hoa của tui cũng tìm ra được highway A1 đến Firenze, trong khi đó thì tui đã ngủ khò vì quá chán cải cảnh đi đâu cũng vòng về Vatican rồi. Read more…

posted by Viet Nga in Food, Lifestyle, Travel and have Comments (8)

living in style

saxenburg_image

Party tại nhà đãi bạn bè rượu này, cộng thêm 1 khay 5 – 6 lọai matured cheese được lưa chọn kỹ càng tại An Nam gourment là có thể “make the day” rồi Read more…

posted by Viet Nga in Food, Lifestyle and have Comment (1)

Ăn ốc buổi trưa

SGTT – 23 Nov. 2009 (unedited copy)

Buổi trưa tui mà rủ bạn bè đi ăn ốc thay cơm, thế nào cũng nhận được cái nhăn mũi “trưa mà ăn ốc gì, món đó là của buối tối”.  Vậy mà chỉ sau một lần ghé quán ốc Đào nằm ở con hẻm 212 Nguyễn Trãi thì đám bạn đã thay đổi hẳn nhận thức về cái vụ “ốc chỉ ăn buổi tối”, thành ăn ốc buổi trưa, và 2 lần trong tuần.

ducdenthui0003

(hình này chụp bởi bác Đức đen thui)

Nhớ lại hồi đầu năm 2006, quán ốc cô Đào rất bé nhỏ xinh xinh và cũng chỉ bán vào buối tối, với vài chiếc bàn nhỏ kê quây quần bên cạnh xe ốc của cô.  Lúc đó, khách hàng chủ yếu là nhân viên văn phòng ở gần đó, ghé vào lúc chạng vạng để ăn vài con ốc hương nướng muối ớt cầm lòng, có sức làm khuya.  Ăn chạng vạng riết rồi ghiền, đám nhân viên năn nỉ cô Đào bán buổi trưa, thế là cô cũng chiều.  Ăn xong, gọi taxi, chờ taxi mỏi cổ không thấy đâu, thế là ông chồng phóng lên xe máy, chạy ra tận ngoài đường chính kêu taxi vào tận nơi đón khách .  Ăn tại chỗ chưa chán, muốn ăn tại nhà hay ở văn phòng vào giờ khuya chỉ cần nhấc máy gọi điện thoại là cô Đào cho xe ôm mang đến tận nơi.  Ốc ngon, phục vụ tận tâm, dịch vụ tuyệt vời như thế nên đến năm 2009, khách hàng cứ nườm nượp đổ đến quán của cô.  Buổi trưa, từng chiếc taxi, thậm chi Mercedes ầm ầm chạy vào con hẻm ngoằn nghèo, ngoắt nghéo, đổ xuống quán của cô Đào cả hạm đội nhân viên văn phòng: dân quảng cáo O&M, ngân hàng ANZ, văn phòng Vinagames, FPT, đến cái nôi “word of mouth” khiến quán ốc của cô nổi tiếng: L’oreal, rồi công ty truyền thông Hoa Mặt Trời…Toàn là trai thanh, nữ tú của các công ty tiếng tăm đổ đến.  Dân trong nghề truyền thông đến đây buổi trưa thì chào hỏi nhau đến mỏi cả miệng, chẳng khác gì Q bar vào ngày thứ 6 hay Ma Lee Thái vào những bữa trưa trong tuần.

Ăn nên, làm ra. Ốc cô Đào cũng đã tạo thêm nhiều công ăn việc làm cho mọi người xung quanh.  So với năm 2006, bây giờ đã có thêm xe nước mía, chè, vài quán bán nước ngọt, 2 căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ và treo bảng hiệu “Ốc Đào” đàng hoàng để mọi người dễ tìm.  Khi đông quá, đã có hẳn một cái sân to oạch với hàng phượng vỹ xanh mướt để phục vụ.  Ăn no say chỉ cần nói “cô Đào gọi hộ con taxi”, và chỉ vài phút sau là có xe Viansun đậu cái ịch trước cửa đón khách.  Thật là cô Đào vẫn luôn chu đáo như ngày nào.

“Hệ” ốc của quán Ốc Đào mang phong cách miền trung: mặn (vì nước mắm) và cay xé lưỡi.  Ai mà yếu thì không nên ra gió thử sức với cô Đào về khoản cay và mặn, kẻo có ngày chỉ ngồi ho sù sụ vì ớt thay vì thưởng thức món ốc dừa bơ cay nổi tiếng, hay ốc hương nướng muối ớt hoặc ốc đỏ nướng mọi.  Cũng không nên bỏ qua món ốc mỡ xào me chua chua mặn mặn, và gọi thêm vài chiếc bánh mì đặc ruột được nướng giòn ta, chấm với nước sốt me hoặc nước bơ cay của ốc dừa… ấy cha, lúc đó mới biết vì sao nên ăn ốc Đào vào buổi trưa ở sâu tuốt luốt trong một con hẻm cỡ 6 “sẹt”.

Ngoài ốc Đào, còn quán ốc Như nằm ở trong một con hẻm (lại hẻm) ở đường Điện Biên Phủ.  Quán ốc Như này menu hoành tráng hơn vì còn có cả món chân gà nướng, tôm nướng, hào sống… và cách gọi đồ ăn ở đây rất chi là độc chiêu bằng cách quơ đại một tờ giấy và cây bút được để lung tung trong một cái giỏ, rồi bắt đầu sáng tác lên giấy tùy theo trí tưởng tượng của mình: ốc bông cháy tỏi, ốc nhung tiêu đen, ốc giác xào me, ốc tỏi muối ớt…

Cả quán được đặt trong một cái nhà, với hàng hàng lớp lớp bàn ghê được kê san sát, nhưng rất ngăn nắp và đánh số đàng hoàng.  “Hệ” ốc Như lại mang phong cách Sài Gòn: ngọt và béo.  Không nêm nếm kiểu đi đến tận cùng của vị giác cay và mặn như ốc Đào, ốc Như tạo cảm giác lưng lửng ở đâu đó.   Quán ốc Như vào buổi trưa cũng rất đông, chỉ cần đến trễ môt chút là không tài nào chen chân để tìm được một chiếc bàn trống.  Và trước khi đến ốc Như, trên đường bạn nên ghé đâu đó mua vài ổ bánh mì để ăn kèm nước sốt chảy tỏi, và để dằn lòng kẻo đói bụng…vì ăn ốc không rất là khó no.

Bonus:bản đồ chỉ dẫn đường đến ốc Đào 212B Nguyễn Trãi (tui bê nguyên cái note đã posted lâu lắm rồi từ bên facebook qua cho có tụ và có bộ)

1. đường Ng Trãi, đến gần Citi Plaza, thì có 1 cái hẻm (đầu hẻm là chỗ bảo hành của Honda). Quẹo vô.
2. đi đến cuối đường, quẹo trái.
3. Đi thẳng, đến cuối, quẹo phải.
4. Đi thẳng, đến cuối, quẹo trái.
5. Đi thẳng, đến cuối, quẹo phải
6. đi thêm khoảng 100m, bên tay phải có trụ sở của công an phường, chui vào đó – cái sân của công an phường là nơi ốc cô Đào bán á

Túm lại là đường đi giống game Rambo đó: thẳng, trái, phải, trái, phải, thẳng –> vô trụ sở công an phường rất đẹp và lãng mạn với cây xanh rợp trời

posted by Viet Nga in Food and have Comments (9)

Christmas fruitcake recipe

Fruitcake là lọai bánh dành cho những người yêu ngọt, thích ngọt và hảo ngọt.

Fruitcake dành cho những tối lạnh trời, ủ mình trong chăn ấm tâm hồn lơ lửng ở “trển” với “I’m dreaming about white christmas”, nhâm nhi miến bánh ấm nồng mùi quế, thơm lừng hương vị brandy.

—————————————————————

Fruitcake nên làm 5 hoặc 6 tuần trước Christmas để bánh có thời gian được tẩm ướp brandy, tẩm càng nhiều thì bánh càng dậy mùi thơm, càng ngon

Công thức này làm được 3 cái bánh hình chữ nhật với kích thuớc 20cm x 10cm x 10cm

Đào khô (apricot): 200gr

Canberries: 200gr

Cherries khô: 100gr

Mận khô: 100gr

Nho khô: 100gr

Mứt vỏ cam: 100gr

Mứt cherries (lọai nguyên trái, ngâm trong nước syrup): 125gr

Hạt hạnh nhân khô: 75gr

2 teaspoon bột quế

1.5 teaspoon bột gừng

1 ống tinh dầu hạnh nhân

1 ống tinh dầu citrong

1 ống tinh dầu vanilla

350gr bột mì

275gr bơ

240gr đường nâu

5 trứng

Cho nho khô, cherries khô, đào khô, mận khô, và canberries khô vào một cái tô, đổ lên đó khỏang 50ml – 80ml rượu cognac/brandy (Hennessy, Remy Martin).  Dùng cling film cover để ở nhiệt độ phòng trong 48hrs.  Sau thời gian tẩm ướp, mùi alcohol bay hết, chỉ còn lại những gì tinh túy nhất  brandy, hòa quyện cùng mùi trái cây khô…rất thơm

Khi trái cây khô đã ngâm đủ. Đến ngày thứ 3 :

- Bơ và trứng để ở nhiệt độ phòng khỏang 2 tiếng, hoặc cho tới khi bơ mềm chảy

- Cắt nhỏ quả cherries, apricot…cho bằng size với nho khô.

- Dùng máy đánh trứng đánh đều bơ và đường cho tới khi nó mềm và mịn như kem, sau đó rây bột vào, rồi tiếp tục cho bột gừng, bột quế.  Quậy đều bằng spatular.

-  Tiếp tục cho 5 quả trứng vào hỗn hợp, quậy đều. Rồi cho tinh dầu hạnh nhân, citron và vanilla.

- Cuối cùng là cho hỗn hợp trái cây khô đã được tẩm rượu, rồi hạt hạnh nhân khô, trái cherries ở dạng mứt vào, quậy đều.

- Vì bánh này rất rich, nên nó rất dính. Vì thế, khuôn bánh cần được lót một lớp giấy không dính.  Nướng ở nhiệt độ 150oC trong 2 – 3 tiếng tùy kích cỡ và lò nướng.  Thử bánh chín bằng cách dùng tăm tre chọc vào bánh, nếu rút ra tăm không dính là bánh đã chín

Khi bánh đã nguội, dùng cọ quét nhẹ một lớp rượu brandy lên bánh. Sau đó dùng giấy nhôm bọc kỹ bánh lại, rồi cho vào túi zip lock, cho vào tủ lạnh

mỗi tuần, từ 1 – 2 lần (tùy mức độ say xỉn của khách mời) dùng cọ quét brandy đều lên mặt bánh…Sau khỏang 3 hoặc 4 tuần, bánh đã “mature”, nghĩa là lúc này màu của bánh đã trở nên sậm hơn, mùi quế và gừng hòa quyện với mùi brandy tạo nên một hương thơm rất trầm, rất ấm, rất Giáng Sinh (nhất là cho trời Tây – nơi nhiệt độ đêm Giáng Sinh có thể tuột xuống – 3oC)

Bạn nào nói ngán, chứ tui thấy bánh này ngon nè.  Rất phù hợp cho các buổi high tea vào buổi chiều.  Bánh này không có popular ở Việt Nam, không thấy ai bán, mà cũng hổng thấy có người muốn mua…nên Xmas nào tui cũng phải lọ mọ làm 3 – 4 cái để dành ăn từ từ :D   .  Bánh này được cái là để càng lâu, ăn càng ngon…giống rượu brandy í mà, càng nhiều tuổi, càng mắc tiền, uống càng ngon, càng đằm..và càng mau ngất :)

Tags: , ,
posted by Viet Nga in Food, Hobby and have Comments (4)

Chốn yên tĩnh toàn trà xanh và đậu đỏ

Hồi ở Hà Nội, vì quá quởn và quá nhảm nên tui có thời gian. Và vì Hà Nội quá đáng yêu nên tui có hứng thú ôm súng ống Nikon cùng cái bóp tiền lang thang phố phường Hà Nội làm phóng sự Hà Nội street food. Cái phóng sự đó nó nhiều và phong phú đến độ mấy ông anh Sài Gòn cứ tưởng tượng sẽ gặp lại tui ú na, ú nần còn hơn con mèo ú Garfield nữa.  Kệ, life is short muh

Vòng về Sài Gòn, tự nhiên hết quởn và hết nhảm…thế là hết phóng sự, dù rằng ngày nào cũng tụ tập, đàn đúm ăn uống tưng bừng.  Mà kỳ thiệt, tui cũng hết hứng ôm em Nikon ra đường, hết hứng đến độ bán luôn người tình D200 vào tuần trước…Một tuần không Nikon, không ảnh ọt mà tui cũng không thấy bứt rứt gì hết cho đến ngày hôm nay… Khi bước chân vào một coffee shop, tui muốn chết ngất đi vì tiếc đã không mang em Nikon 85mm theo.

Mà tui cũng không mô tả chi tiết quán này, không post luôn địa chỉ vì nếu tui mà post lên và làm ầm ầm như ốc cô Đào thì cái quán yên tĩnh, nên thơ với đồ dessert ngon lành như vầy chắc sẽ rầm rập, rầm rập suốt ngày… sẽ không còn chốn yên tĩnh với trà xanh, đậu đỏ mà đi về hề hề hề…

Ai mà là fan của Green Tea thì sẽ chết ngất ngay từ phút giây đầu tiên khi nhìn thấy cái menu đồ uống này, quá phong phú luôn với rất nhiều biến tấu

Photo0115-edit

Menu dessert cũng khủng không kém, toàn hàng độc không nhé: nào là bánh gạo nướng ăn với chè đậu đỏ, rồi kem trà xanh với bánh dumpling và đậu đỏ, rồi đá bào với sauce trà xanh và đậu đỏ, rồi các thể loại khoai nướng lên ăn với kem.  Quầy kem cũng hấp dẫn… Tui hứa rằng là tui sẽ quay lại đây rất là thường xuyên cho tới khi thử hết mấy món mình khoái trong cái menu đó.

Đây là chè đậu đỏ ngòn ngọt, beo béo đi kèm với kem trà xanh đầy ắp hương vị gỗ và bánh dumpling. Gọi là dumpling, chứ thực ra nó chỉ là cục bột nếp, nhào, nặn rồi luộc trong nước thôi – y chang bánh chay nhà mình.

Photo0116-edit

Còn đây là Parfait gồm kem trà xanh, kẹo dẻo và những cái gỉ, cái gi, cái gì đó mà tui không biết, rất chi là lạ.  Serve kèm là Sencha thì phải.  Ta nói, vào đây đọc menu trà y như vịt nghe sấm vậy đó, không hiểu trà gì đi với cái gì, uống vào buổi nào…tất cả rất chi là u mê, cần phải khám phá.

Photo0119-edit

Tình hình là không có em Nikon, em Iphone thì 80% thân thể bất toại, băng bó cùng mình nhưng tui vẫn hoạt động nằm vùng được vì có em Samsung thế mạng, ở chế độ macro cộng thêm flash thì khi chụp trong nhà với ánh sáng âm u thì em samsung hơn hẳn.  Mà nếu biết lừa đảo em ấy bằng cách vẫn để macro, chụp xa xa trong khu vực ánh nắng chan hòa thì sẽ có 1 tấm hình với blur effect y như trong photoshop í.  Cái đĩa ốc đỏ của cô Đào nhìn mơ mơ, màng màng như thiên đàng trong nắng sớm nhờ cái trick tui phát hiện ra :D  .  Cái trick này mà dùng chụp hình chân dung thì thumb up đóa: mụn, wrinkles, nếp nhăn gì đó là lu mờ hết luôn

oc do

Dùng em Samsung này thì an toàn cho mấy người khoái nghịch phá vì không có vụ upgrade firmware, hack hiếc lung tung vào máy, install từa lưa tè le vào máy… vì thế, khả năng máy bị biến thành cục gạch mất hết khả năng nghe, nói.  Hoặc bán thân bất toại: nghe nói được, không quay film chụp ảnh được là hoàn toàn không có.  Ai mà kinh nghiệm cái vụ smart phone tư dưng thành cục gạch thì chắc hiểu tui nói cái gì, hén :)

posted by Viet Nga in Food, Photo and have Comments (14)

Lọ mọ phố Hà Nội – tập 3

Hà Nội vào thu, thời tiết mát mẻ thế là tui lại tiếp tục màn lomopho, đi mỏi hết cả lưng, mòn hết cả quai dép mà vẫn chưa khám phá hết ngóc ngách của phố cổ Hà Nội.

Lần trước nói về buffet Lý Quốc Sư được mọi người chỉ trỏ nhiều tip hay quá (thanks to em LX), thế là lôi lương khô ra chiến để rì pọt cho đủ bộ.

1.  Cháo sườn ngay đầu Ngõ Huyện…buổi trưa mà đi ngang ngã ba Ngõ Huyện thì vui thiệt là vui, mọi người cứ quay tròn lấy mấy gánh hàng rong ở đây.

Quán cháo sườn nhìn xa xa thì nó trông thế lày:

chao-suon-LQS

Nhìn gần gần thì nó thế này, rất chi là cổ xưa với tường vàng và rêu phong cổ kính

chaosuon-LQS

2.  Đối diện với cháo sườn, đầu phía kia là quán bánh mì với món bánh mì Hải Phòng bé tẹo, kích cở bằng cái bánh eclair, bên trong trét pate và một lớp tương ớt cay xè.

banhmi-HP

mấy ổ bánh mì baguette tí hon được đặt trong cái lò bằng nhôm tự chế để bánh lúc nào cũng nóng giòn… rất chi là innovative

banh-mi-haiphong

3. Cạnh bánh mì là gánh này, bán cái chi thì tui hổng biết.  Chỉ biết lúc  nào đi ngang qua cũng thấy đông đúc hết…mà ở HN – nhất là ở phố cổ thì cứ thấy quán hàng nào đông kịt thì chắc chắn là chỗ đó ngon

LQS

Đã hết rì pọt về khu buffet Lý Quốc Sư.

4. Còn đây là ngã tư quốc tế: Lương Ngọc Quyến – Tạ Hiện.  Bia hơi lạnh 3.000 đ/ly, khô mực 40.000 đ/con.  bia tiger 15.000 đ/chai.  Vừa Tây ba lô, vừa ta ba lô, vừa Hanoians, vừa Saigonese ngồi đầy 4 góc ngã tư này vào buổi tối.  Từ 7.00pm đến 11.00pm cứ gọi là rầm rập rầm rập, lâu lâu lại có ông cụ già dắt chiếc xe đạp cũ, giắt vài ống điếu thuốc lào mởi gọi mấy anh tây ba lô thử với giá 5.000 đ cho một lần hít…có chú tây vừa rít một hơi sâu vào là ho sòng sọc nhìn thấy thương luôn

ngatu-quoc-te

thuoc lao

ta-hien---LNQ

5.  Phở xào bắp bò – ngay Mã Mây rẽ vào Hàng Buồm: tui chưa thử nhưng một tối đi ngang đây khi trời chuyển bão, gió thổi ầm ầm, đường phố bát nháo vì mọi người náo loạn tránh mưa, thế  mà quán phở xào này vẫn đông kín người và mọi người ngồi ăn hết sức là bình tĩnh và enjoyable, cứ như thể ngoài kia mưa bão là không tồn tại í.  Một tối nào đó tui phải ghé đây thôi, có ai đi cùng tui không?

quan-xa-hn04

6.  Quán 65B Lãn Ông, chỉ bán vào buổi tối và chỉ bán gà: miến, xôi, phở, phở trộn, bún thang… tui ghé nhiều lần nhưng chỉ order độc 2 món: phở trộn cho bobo và vivu và gỏi gà cho tui.  Hàng độc và hàng tuyển ở đây chính là món gỏi: chỉ là bắp cải thái thật nhuyễn, chỉ là gà ta luộc như những hàng quán khác nhưng chính nước mắm ở đây đã làm cho cái quán bé nhỏ lề đường này nổi tiếng. Nổi tiếng đến độ nó và quán phở xào bắp bò nói trên được chui lên cái map du lịch dành cho người Nhật.  Cô bán hàng ở đây xinh lắm nhé, trang điểm rất đẹp và kỹ lưỡng…rất hiền với tui và hơi dữ với người khác :D   , cô đã bán ở đây 15 năm rồi, có bầu 2 lần…15 năm chỉ bán độc một món gà…rất chi là focus và tập trung vào chuyên môn.

65b-lan-ong

buổi tối có ghé đây ăn – nhất là lần đầu thì ai cũng giật mình thon thót vì tưởng có đám oánh lộn, cãi nhau ở gần đâu đây vì mấy chú em phụ bàn hình như bị lãng tai, nói to không kémgì loa phường…Mang phở đến tận bàn rồi mà chú ý còn hét toáng lên “phở đây ạ”.  Phở trộn ở đây ngon không kém gì 47 Mã Mây với nước sauce rất chi là độc chiêu, thêm một chút đậu phộng rang, vài cọng húng láng bé tẹo thì đến chết ngất mất thôi

photron-Lanong

7.  Còn đây là tác phẩm của một ngày đầu thu lọ mọ phố cùng đồng bọn, quán này nằm đâu đó trên Hàng Buồm hay Đào Duy Từ gì đó.  Đây là 1 quán điển hình của concept 3 in 1 – 1 concept tiêu biểu chỉ có ở phố cổ Hà Nội: sáng bún thang / bún mọc, trưa bún chả / nem rán, chiều nộm và đầu cổ gà chiên.

3-in-1-concept

Gỏi Hà Nội khác xa gỏi Sài Gòn: nước mắm vs nước tương, vị thanh thanh vs ngọt ngọt, chua chua, cọng đu đủ mềm và nhỏ vs cọng đu đủ to và cứng.   Ngoài khô bò, gỏi ở đây phong phú hơn vì có cả bao tử, lòng, lá sách etc. đi kèm…Túm lại là món gỏi cũng giống như những món khác ở Hà Nội, được các chủ quán sáng tác không bờ bến trên nền canvas đu đủ tươi.

co-ga

Rì pọt ăn uống đến đây là kết thúc, bonus thêm vài tấm hình Hà Nội phố

Một góc phố rất nhỏ và rất xinh của Hà Nội.

pho-nho

Một quán ốc rất nhỏ và rất đông

oc-dinhliet

Một tiệm bánh rất nhỏ và rất xưa

banh-dinhliet

…và cuối cùng, một em bé rất nhỏ và rất đáng yêu đang tung tăng giữa Hà nội phố

vivu-in-hanoi

Yêu Hà Nội và yêu em lắm!

Tags: , ,
posted by Viet Nga in Food, Hobby, Photo, Travel, Vivu and have Comments (9)

Hà Nội lọ mọ phố – tập 2.

…tiếp tục ăn chơi
1. và món này là món ăn chơi thứ thiệt luôn vì nó quá thanh cảnh, thích hợp cho ai ăn kiêng và đang trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng, để dành tiền shopping :D

bunoc-lanh02

bunoc-lanh

bún ốc chấm nguội tại quán bún ốc cổ – 202F Đội Cấn.  Quán này bán cả ngày nên tui mới có cơ hội thử món ăn thanh cảnh này (chứ mà đu theo cô Xuân ở ô quan chường ăn món này lúc 6g sáng thì tui chịu), tuy bán cả ngày nhưng canh me để ăn được cọng bún lá cũng vật vã lắm lắm lắm.  Menu có trên 10 món liên quan đến ốc: chuối đậu, bún ốc nóng vv. nhưng vì đã lỡ fall in love với em bé dân dã, quê mùa này nên lần nào tới tui cũng order mỗi cái này mà thôi.  Ăn quá trời nhiều lần nhưng mà tui chịu kg thể biết được là bà chủ quán bùa cái gì ở trỏng, chỉ biết là có hành phi, hành tươi, dấm bỗng, cà chua puree…để ra được hương vị trong veo như vậy thì chắc nhiều copy cat phải lẹt đẹt lâu lâu.

2.  Phở trộn 47 Mã Mây:  Ta nói, bất kỳ hàng quán lể đường nào mà nằm trong khu phố cổ đều ngon ráo trọi, có list ra thì chắc phải đến vài trăm.  Ở phố cổ, đất chật người đông, nên ngồi ăn uống vui ra phết, cứ vai kề vai, má kề má. Rất dễ dàng tìm thấy hình ảnh một anh ở trần trùng trục, trên người có nhõn cái quần tà lỏn ngồi xì xụp ngay cạnh một cô nàng make up rất chi là sophisticated, xách LV.  Thú vui của tui là ngồi lề đường, dưới mái hiên và ngắm phố cổ trong mưa.. vắng hoe và đẹp thiệt là đẹp

quan-xa-hn02

món phở trộn ở đây ngon nè vì nước sauce độc đáo, gà ở Hanoi thì miễn bàn rùi, chỉ có ngon trở lên

pho trong

3. Bún đậu mắm tôm, 55 ngõ Phất Lộc: nơi đây theo tui thì giống rừng già Amazon – tha hồ mà khám phá

Lần đầu, “I’ve learnt that” ngoài bún đậu mắm tôm, bác í còn bán bao tử và dồi trường luộc. À, mà nếu gọi “cho bao tử và dồi trường” thì em bán hàng ứ chịu, em í chỉnh ngay “dồi dạ”

Lần hai, “I’ve learnt that”, bác í còn bán thêm cả chả cốm

Lần ba, “I’ve learnt that”, bác í còn có thêm món sứa.

Lần bốn, “I’ve learnt that”, đậu hũ chiên có nhiều version: rán non, rán già…hổng có biết có kiểu lướt ván không nữa.

…vẫn là thói quen thường trực, tui khoái ê a quan sát mọi người chung quanh: ngắm cô bán hàng vừa chiên đậu vừa hút thuốc…cool ghê lắm.  Nghe em phụ bán hàng đeo khăn quàng đỏ, tay cắt đậu và communicate theo kiểu American army code, thay vì “phương hoàng gọi đại bàng” thì em í cứ “dồi, dạ, vod (chắc là vodka), non, già…”

Quán này là một trong những tình yêu lớn của tui đây

bundau-phatloc

bun dau

4.  Nem tai chua Bà Hồng, 37 Hàng Thùng.  Nem tai chua = tai heo hấp chín, xắt mỏng trộn với thính.  Tui rất chi là thắc mắc là tại sao lại gọi là “nem”…hỏi hoài mà kg ai trả lời được.  Hôm đó tui đi ăn món này vào một buổi tối nóng thiệt là nóng, ngồi ở chỗ tối thiệt là tối.  Bên cạnh là 1 nhóm sinh viên, bạn thì phe phẩy quạt giấy cho mấy bạn kia, bạn thì cầm cái kéo ( được dọn kèm cùng đĩa rau tọ oạch) cắt cắt tỉa tỉa mấy ngọn rau.  Đối diện tôi là một anh âm lịch, anh í đi có một mình mà cứ vừa uống vodka Hanoi vừa quay qua bên cạnh thì thào, bàn tán với ai đó, thì thào một hồi chưa đủ, anh ý còn đứng lên đi qua, đi lại, vung tay vung chân diễn thuyết nữa… Ta nói, buổi chiều vừa mới coi phim “Mười” xong, buổi tối gặp ngay bác âm lịch nên tui cứ đơ ra vì ớn lạnh, ngộ nhỡ có cái bóng ma nào ngồi ngay bên cạnh tui nhậu thì đúng là chít mịa.

nem 2

Tình hình thế, nên tui thiệt là  không có cảm giác gì hết với món nem tai chua nổi tiếng này.  Được vài phút thì tui cuốn gói chạy, đang loay hoay trả tiền thì một cảnh rượt đuổi hollywood diễn ra: một thanh niên tây to cao, chân không uỳnh uỵch rượt đổi theo một đàn con nít… Dzị đó, chỉ cần ngồi ở đây 15 phút là tui thấy đầy đủ footage cho mấy bác tây làm documentary về việt nam :D

Còn đây là chân dung bà chủ quán nổi tiếng (máy chụp hình cùi bắp quá), bà nhìn rất chi là phúc hậu, luôn tay bận rộn trộn thính với tai heo phục vụ khách hàng nườm nượp ra vào.

nem 1

5.  Buffet Lý Quốc Sư – Nhà Thờ: ta nói, gom hết mấy quán ăn, nhà hàng theo bán kính 100m tính từ sân nhà thờ thì đúng là có một đại tiệc buffet các món Âu Á.

Đầu tiên là quán cafe Kinh Đô ngay bên hông nhà thờ lớn – nơi họp giao ban từ sáng sớm đến chiều tối, ngày nào cũng họp, cuối tuần cũng họp luôn của các nghệ sỹ n ….hiếp ảnh “da” nước nhà.

Xéo một tí là quán cháo chửi, ai ít bị chửi mà có nhu cầu nghe chửi thì buổi tối khoảng 10g đến ăn một tô cháo ở đây hén

chao-chui

Hàng xóm láng giềng với quán cháo này là khu vực trung đông “where the East meets the West”: Pepperonis pizza và bún miến ngan.  Tui khoái tổ hợp này nhất, vì nó rất chi là hợp với gia cảnh nhà tui, sau khi tiễn anh chồng vào pizza thì tui chui tọt ngay vào quán bún ngan bên cạnh.  Quán này bán vào buổi trưa và đông thiệt là đông: khách ăn ngồi đầy lề đường, lấn cả qua lề đường đối diện, xông cả vào phòng khách leo luôn lên sofa, vẫn không đủ chỗ thế là khách được chui luôn vào bếp và được leo tuốt lên phòng ngủ …Chiều khách kiểu này chắc chỉ có mỗi ông bà chủ quán bún ngan này.  Sau khi phát hiện ra quán này rồi thì tui cho em Khoa Ngan lên đường vì dở và vì mài mã tấu chặt chém tui quá xá.

bun-mien-ngan

Cách quán bún ngan chừng 5 căn nhà là nhà fusion Lá, có cái cửa với cái then cài rất là cute.  Đồ ăn ngon, trang trí ok, tui thích món salad hoa artichoke với nghêu và rượu trắng, vào vài lần nhưng chẳng thấy đông khách bao giờ…hình như pepperoni hút hết khách của Lá rồi thì phải.

La-rest

Bánh mì pate gan ngỗng Nguyên Sinh: đồng bọn chỉ chỏ chỗ này, sàng sê vài lần mới tìm ra.  Pate gan ngỗng được bán với giá 30.000d, 40.000, 50.000 đ…và tình hình là sau khi thử món pate gan ngỗng tui comment là “pate gan với a touch of gan ngỗng” :D   .  thiệt tình là với 1.000.000 đ cho 1 kg gan ngỗng đông lạnh thì “touch” như thế với price level như thế là đúng roài.

Đối diện bánh mì Nguyên Sinh là ngã ba Lý Quốc Sư – Chân Cầm …và món phở “hợp tác xã” nổi tiếng số 10 LQS. Hình ảnh quán phở nổi tiếng và vũ điệu các thể loại dây

Pho-lqs

Ngay cạn quán phở, trên đường Chân Cầm là vùng hoạt động của Bobo…quán bún dọc mùng nổi tiếng, chỉ bán vào buổi trưa.  Vì tình hình là đất chật, người đông nên cái quán bé tẹo đó được xoay tua tới 4 lần trong ngày: buổi sáng bán phở, buổi trưa bán bún dọc mùng, buổi chiều bán miến, buổi tối bán bún.  Choáng thật, chỉ cần đến trệch giờ là ăn trệch pha.  Cũng giống những quán ăn khác, tui cứ từ từ mà mày mò mà học cách gọi đồ ăn, lọ mọ mà tìm tòi quán offer những món gì.  So far, I’ve learnt that: quán có lưỡi heo luộc, chân giò.  Chân giò thì có 2 cách ăn: ăn không, ăn với bún.  Ăn không thì có 2 nước chấm: nước tương và gia vị. Ăn bún thì có 2 cách: chấm và chan…Nể thiệt, sức sáng tạo về các variant trong 1 món ăn của người Hà Nội cứ gọi là vô cùng…

bun mong gio

bun doc mung

quán này đối diện bún ngan, tui chưa ăn thử nhưng thấy lúc nào cũng đông và nhìn thấy cũng hay hay…nằm ngay dưới gốc đa già (nên đảm bảo là không có ma ngồi ăn cùng)

banh-goi

Phew…quán cuối cùng rồi đây: la salsa, 25 Nhà Thở.  Tui khoai ngồi ở balcony tầng 1, nhìn xuống phố phường, uống saringa, ăn spanish tortilla.  Sangria ở đây vị ngon, quite original nhưng ngộ một cái là thiếu mất trái cây xắt nhỏ.  Vote cho bánh mì và blue cheese…cực ngon.  Điểm trừ duy nhất là nhà hàng Spanish nhưng lại không có món thịt heo xông khói đường tăng double oak…chán thiệt là chán

lqs-nhatho

sangria

tortilla

cheese

posted by Viet Nga in Food, Hobby, Lifestyle, Photo, Travel and have Comments (22)