…tiếp tục ăn chơi
1. và món này là món ăn chơi thứ thiệt luôn vì nó quá thanh cảnh, thích hợp cho ai ăn kiêng và đang trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng, để dành tiền shopping


bún ốc chấm nguội tại quán bún ốc cổ – 202F Đội Cấn. Quán này bán cả ngày nên tui mới có cơ hội thử món ăn thanh cảnh này (chứ mà đu theo cô Xuân ở ô quan chường ăn món này lúc 6g sáng thì tui chịu), tuy bán cả ngày nhưng canh me để ăn được cọng bún lá cũng vật vã lắm lắm lắm. Menu có trên 10 món liên quan đến ốc: chuối đậu, bún ốc nóng vv. nhưng vì đã lỡ fall in love với em bé dân dã, quê mùa này nên lần nào tới tui cũng order mỗi cái này mà thôi. Ăn quá trời nhiều lần nhưng mà tui chịu kg thể biết được là bà chủ quán bùa cái gì ở trỏng, chỉ biết là có hành phi, hành tươi, dấm bỗng, cà chua puree…để ra được hương vị trong veo như vậy thì chắc nhiều copy cat phải lẹt đẹt lâu lâu.
2. Phở trộn 47 Mã Mây: Ta nói, bất kỳ hàng quán lể đường nào mà nằm trong khu phố cổ đều ngon ráo trọi, có list ra thì chắc phải đến vài trăm. Ở phố cổ, đất chật người đông, nên ngồi ăn uống vui ra phết, cứ vai kề vai, má kề má. Rất dễ dàng tìm thấy hình ảnh một anh ở trần trùng trục, trên người có nhõn cái quần tà lỏn ngồi xì xụp ngay cạnh một cô nàng make up rất chi là sophisticated, xách LV. Thú vui của tui là ngồi lề đường, dưới mái hiên và ngắm phố cổ trong mưa.. vắng hoe và đẹp thiệt là đẹp

món phở trộn ở đây ngon nè vì nước sauce độc đáo, gà ở Hanoi thì miễn bàn rùi, chỉ có ngon trở lên

3. Bún đậu mắm tôm, 55 ngõ Phất Lộc: nơi đây theo tui thì giống rừng già Amazon – tha hồ mà khám phá
Lần đầu, “I’ve learnt that” ngoài bún đậu mắm tôm, bác í còn bán bao tử và dồi trường luộc. À, mà nếu gọi “cho bao tử và dồi trường” thì em bán hàng ứ chịu, em í chỉnh ngay “dồi dạ”
Lần hai, “I’ve learnt that”, bác í còn bán thêm cả chả cốm
Lần ba, “I’ve learnt that”, bác í còn có thêm món sứa.
Lần bốn, “I’ve learnt that”, đậu hũ chiên có nhiều version: rán non, rán già…hổng có biết có kiểu lướt ván không nữa.
…vẫn là thói quen thường trực, tui khoái ê a quan sát mọi người chung quanh: ngắm cô bán hàng vừa chiên đậu vừa hút thuốc…cool ghê lắm. Nghe em phụ bán hàng đeo khăn quàng đỏ, tay cắt đậu và communicate theo kiểu American army code, thay vì “phương hoàng gọi đại bàng” thì em í cứ “dồi, dạ, vod (chắc là vodka), non, già…”
Quán này là một trong những tình yêu lớn của tui đây


4. Nem tai chua Bà Hồng, 37 Hàng Thùng. Nem tai chua = tai heo hấp chín, xắt mỏng trộn với thính. Tui rất chi là thắc mắc là tại sao lại gọi là “nem”…hỏi hoài mà kg ai trả lời được. Hôm đó tui đi ăn món này vào một buổi tối nóng thiệt là nóng, ngồi ở chỗ tối thiệt là tối. Bên cạnh là 1 nhóm sinh viên, bạn thì phe phẩy quạt giấy cho mấy bạn kia, bạn thì cầm cái kéo ( được dọn kèm cùng đĩa rau tọ oạch) cắt cắt tỉa tỉa mấy ngọn rau. Đối diện tôi là một anh âm lịch, anh í đi có một mình mà cứ vừa uống vodka Hanoi vừa quay qua bên cạnh thì thào, bàn tán với ai đó, thì thào một hồi chưa đủ, anh ý còn đứng lên đi qua, đi lại, vung tay vung chân diễn thuyết nữa… Ta nói, buổi chiều vừa mới coi phim “Mười” xong, buổi tối gặp ngay bác âm lịch nên tui cứ đơ ra vì ớn lạnh, ngộ nhỡ có cái bóng ma nào ngồi ngay bên cạnh tui nhậu thì đúng là chít mịa.

Tình hình thế, nên tui thiệt là không có cảm giác gì hết với món nem tai chua nổi tiếng này. Được vài phút thì tui cuốn gói chạy, đang loay hoay trả tiền thì một cảnh rượt đuổi hollywood diễn ra: một thanh niên tây to cao, chân không uỳnh uỵch rượt đổi theo một đàn con nít… Dzị đó, chỉ cần ngồi ở đây 15 phút là tui thấy đầy đủ footage cho mấy bác tây làm documentary về việt nam
Còn đây là chân dung bà chủ quán nổi tiếng (máy chụp hình cùi bắp quá), bà nhìn rất chi là phúc hậu, luôn tay bận rộn trộn thính với tai heo phục vụ khách hàng nườm nượp ra vào.

5. Buffet Lý Quốc Sư – Nhà Thờ: ta nói, gom hết mấy quán ăn, nhà hàng theo bán kính 100m tính từ sân nhà thờ thì đúng là có một đại tiệc buffet các món Âu Á.
Đầu tiên là quán cafe Kinh Đô ngay bên hông nhà thờ lớn – nơi họp giao ban từ sáng sớm đến chiều tối, ngày nào cũng họp, cuối tuần cũng họp luôn của các nghệ sỹ n ….hiếp ảnh “da” nước nhà.
Xéo một tí là quán cháo chửi, ai ít bị chửi mà có nhu cầu nghe chửi thì buổi tối khoảng 10g đến ăn một tô cháo ở đây hén

Hàng xóm láng giềng với quán cháo này là khu vực trung đông “where the East meets the West”: Pepperonis pizza và bún miến ngan. Tui khoái tổ hợp này nhất, vì nó rất chi là hợp với gia cảnh nhà tui, sau khi tiễn anh chồng vào pizza thì tui chui tọt ngay vào quán bún ngan bên cạnh. Quán này bán vào buổi trưa và đông thiệt là đông: khách ăn ngồi đầy lề đường, lấn cả qua lề đường đối diện, xông cả vào phòng khách leo luôn lên sofa, vẫn không đủ chỗ thế là khách được chui luôn vào bếp và được leo tuốt lên phòng ngủ …Chiều khách kiểu này chắc chỉ có mỗi ông bà chủ quán bún ngan này. Sau khi phát hiện ra quán này rồi thì tui cho em Khoa Ngan lên đường vì dở và vì mài mã tấu chặt chém tui quá xá.

Cách quán bún ngan chừng 5 căn nhà là nhà fusion Lá, có cái cửa với cái then cài rất là cute. Đồ ăn ngon, trang trí ok, tui thích món salad hoa artichoke với nghêu và rượu trắng, vào vài lần nhưng chẳng thấy đông khách bao giờ…hình như pepperoni hút hết khách của Lá rồi thì phải.

Bánh mì pate gan ngỗng Nguyên Sinh: đồng bọn chỉ chỏ chỗ này, sàng sê vài lần mới tìm ra. Pate gan ngỗng được bán với giá 30.000d, 40.000, 50.000 đ…và tình hình là sau khi thử món pate gan ngỗng tui comment là “pate gan với a touch of gan ngỗng”
. thiệt tình là với 1.000.000 đ cho 1 kg gan ngỗng đông lạnh thì “touch” như thế với price level như thế là đúng roài.
Đối diện bánh mì Nguyên Sinh là ngã ba Lý Quốc Sư – Chân Cầm …và món phở “hợp tác xã” nổi tiếng số 10 LQS. Hình ảnh quán phở nổi tiếng và vũ điệu các thể loại dây

Ngay cạn quán phở, trên đường Chân Cầm là vùng hoạt động của Bobo…quán bún dọc mùng nổi tiếng, chỉ bán vào buổi trưa. Vì tình hình là đất chật, người đông nên cái quán bé tẹo đó được xoay tua tới 4 lần trong ngày: buổi sáng bán phở, buổi trưa bán bún dọc mùng, buổi chiều bán miến, buổi tối bán bún. Choáng thật, chỉ cần đến trệch giờ là ăn trệch pha. Cũng giống những quán ăn khác, tui cứ từ từ mà mày mò mà học cách gọi đồ ăn, lọ mọ mà tìm tòi quán offer những món gì. So far, I’ve learnt that: quán có lưỡi heo luộc, chân giò. Chân giò thì có 2 cách ăn: ăn không, ăn với bún. Ăn không thì có 2 nước chấm: nước tương và gia vị. Ăn bún thì có 2 cách: chấm và chan…Nể thiệt, sức sáng tạo về các variant trong 1 món ăn của người Hà Nội cứ gọi là vô cùng…


quán này đối diện bún ngan, tui chưa ăn thử nhưng thấy lúc nào cũng đông và nhìn thấy cũng hay hay…nằm ngay dưới gốc đa già (nên đảm bảo là không có ma ngồi ăn cùng)

Phew…quán cuối cùng rồi đây: la salsa, 25 Nhà Thở. Tui khoai ngồi ở balcony tầng 1, nhìn xuống phố phường, uống saringa, ăn spanish tortilla. Sangria ở đây vị ngon, quite original nhưng ngộ một cái là thiếu mất trái cây xắt nhỏ. Vote cho bánh mì và blue cheese…cực ngon. Điểm trừ duy nhất là nhà hàng Spanish nhưng lại không có món thịt heo xông khói đường tăng double oak…chán thiệt là chán



