viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Những lý do để bạn tới Hà Nội

1. Bạn phải biết hồ Gươm khi ở Việt Nam. Cũng như bạn phải biết “Hồ Thiên nga” khi ở nước Nga.

2. Bạn phải ăn kem Tràng Tiền, sau đó tự hỏi kem đã làm nên Tràng Tiền hay Tràng Tiền đã làm nên kem.

3. Bạn phải ăn bánh tôm hồ Tây để hiểu lý do gì họ không có bánh tôm hồ Than Thở. Read more…

Tags:
posted by Viet Nga in Lifestyle and have Comments (7)

Lọ mọ phố Hà Nội – tập 3

Hà Nội vào thu, thời tiết mát mẻ thế là tui lại tiếp tục màn lomopho, đi mỏi hết cả lưng, mòn hết cả quai dép mà vẫn chưa khám phá hết ngóc ngách của phố cổ Hà Nội.

Lần trước nói về buffet Lý Quốc Sư được mọi người chỉ trỏ nhiều tip hay quá (thanks to em LX), thế là lôi lương khô ra chiến để rì pọt cho đủ bộ.

1.  Cháo sườn ngay đầu Ngõ Huyện…buổi trưa mà đi ngang ngã ba Ngõ Huyện thì vui thiệt là vui, mọi người cứ quay tròn lấy mấy gánh hàng rong ở đây.

Quán cháo sườn nhìn xa xa thì nó trông thế lày:

chao-suon-LQS

Nhìn gần gần thì nó thế này, rất chi là cổ xưa với tường vàng và rêu phong cổ kính

chaosuon-LQS

2.  Đối diện với cháo sườn, đầu phía kia là quán bánh mì với món bánh mì Hải Phòng bé tẹo, kích cở bằng cái bánh eclair, bên trong trét pate và một lớp tương ớt cay xè.

banhmi-HP

mấy ổ bánh mì baguette tí hon được đặt trong cái lò bằng nhôm tự chế để bánh lúc nào cũng nóng giòn… rất chi là innovative

banh-mi-haiphong

3. Cạnh bánh mì là gánh này, bán cái chi thì tui hổng biết.  Chỉ biết lúc  nào đi ngang qua cũng thấy đông đúc hết…mà ở HN – nhất là ở phố cổ thì cứ thấy quán hàng nào đông kịt thì chắc chắn là chỗ đó ngon

LQS

Đã hết rì pọt về khu buffet Lý Quốc Sư.

4. Còn đây là ngã tư quốc tế: Lương Ngọc Quyến – Tạ Hiện.  Bia hơi lạnh 3.000 đ/ly, khô mực 40.000 đ/con.  bia tiger 15.000 đ/chai.  Vừa Tây ba lô, vừa ta ba lô, vừa Hanoians, vừa Saigonese ngồi đầy 4 góc ngã tư này vào buổi tối.  Từ 7.00pm đến 11.00pm cứ gọi là rầm rập rầm rập, lâu lâu lại có ông cụ già dắt chiếc xe đạp cũ, giắt vài ống điếu thuốc lào mởi gọi mấy anh tây ba lô thử với giá 5.000 đ cho một lần hít…có chú tây vừa rít một hơi sâu vào là ho sòng sọc nhìn thấy thương luôn

ngatu-quoc-te

thuoc lao

ta-hien---LNQ

5.  Phở xào bắp bò – ngay Mã Mây rẽ vào Hàng Buồm: tui chưa thử nhưng một tối đi ngang đây khi trời chuyển bão, gió thổi ầm ầm, đường phố bát nháo vì mọi người náo loạn tránh mưa, thế  mà quán phở xào này vẫn đông kín người và mọi người ngồi ăn hết sức là bình tĩnh và enjoyable, cứ như thể ngoài kia mưa bão là không tồn tại í.  Một tối nào đó tui phải ghé đây thôi, có ai đi cùng tui không?

quan-xa-hn04

6.  Quán 65B Lãn Ông, chỉ bán vào buổi tối và chỉ bán gà: miến, xôi, phở, phở trộn, bún thang… tui ghé nhiều lần nhưng chỉ order độc 2 món: phở trộn cho bobo và vivu và gỏi gà cho tui.  Hàng độc và hàng tuyển ở đây chính là món gỏi: chỉ là bắp cải thái thật nhuyễn, chỉ là gà ta luộc như những hàng quán khác nhưng chính nước mắm ở đây đã làm cho cái quán bé nhỏ lề đường này nổi tiếng. Nổi tiếng đến độ nó và quán phở xào bắp bò nói trên được chui lên cái map du lịch dành cho người Nhật.  Cô bán hàng ở đây xinh lắm nhé, trang điểm rất đẹp và kỹ lưỡng…rất hiền với tui và hơi dữ với người khác :D   , cô đã bán ở đây 15 năm rồi, có bầu 2 lần…15 năm chỉ bán độc một món gà…rất chi là focus và tập trung vào chuyên môn.

65b-lan-ong

buổi tối có ghé đây ăn – nhất là lần đầu thì ai cũng giật mình thon thót vì tưởng có đám oánh lộn, cãi nhau ở gần đâu đây vì mấy chú em phụ bàn hình như bị lãng tai, nói to không kémgì loa phường…Mang phở đến tận bàn rồi mà chú ý còn hét toáng lên “phở đây ạ”.  Phở trộn ở đây ngon không kém gì 47 Mã Mây với nước sauce rất chi là độc chiêu, thêm một chút đậu phộng rang, vài cọng húng láng bé tẹo thì đến chết ngất mất thôi

photron-Lanong

7.  Còn đây là tác phẩm của một ngày đầu thu lọ mọ phố cùng đồng bọn, quán này nằm đâu đó trên Hàng Buồm hay Đào Duy Từ gì đó.  Đây là 1 quán điển hình của concept 3 in 1 – 1 concept tiêu biểu chỉ có ở phố cổ Hà Nội: sáng bún thang / bún mọc, trưa bún chả / nem rán, chiều nộm và đầu cổ gà chiên.

3-in-1-concept

Gỏi Hà Nội khác xa gỏi Sài Gòn: nước mắm vs nước tương, vị thanh thanh vs ngọt ngọt, chua chua, cọng đu đủ mềm và nhỏ vs cọng đu đủ to và cứng.   Ngoài khô bò, gỏi ở đây phong phú hơn vì có cả bao tử, lòng, lá sách etc. đi kèm…Túm lại là món gỏi cũng giống như những món khác ở Hà Nội, được các chủ quán sáng tác không bờ bến trên nền canvas đu đủ tươi.

co-ga

Rì pọt ăn uống đến đây là kết thúc, bonus thêm vài tấm hình Hà Nội phố

Một góc phố rất nhỏ và rất xinh của Hà Nội.

pho-nho

Một quán ốc rất nhỏ và rất đông

oc-dinhliet

Một tiệm bánh rất nhỏ và rất xưa

banh-dinhliet

…và cuối cùng, một em bé rất nhỏ và rất đáng yêu đang tung tăng giữa Hà nội phố

vivu-in-hanoi

Yêu Hà Nội và yêu em lắm!

Tags: , ,
posted by Viet Nga in Food, Hobby, Photo, Travel, Vivu and have Comments (9)

Hà Nội lọ mọ phố – tập 2.

…tiếp tục ăn chơi
1. và món này là món ăn chơi thứ thiệt luôn vì nó quá thanh cảnh, thích hợp cho ai ăn kiêng và đang trong thời kỳ thắt lưng buộc bụng, để dành tiền shopping :D

bunoc-lanh02

bunoc-lanh

bún ốc chấm nguội tại quán bún ốc cổ – 202F Đội Cấn.  Quán này bán cả ngày nên tui mới có cơ hội thử món ăn thanh cảnh này (chứ mà đu theo cô Xuân ở ô quan chường ăn món này lúc 6g sáng thì tui chịu), tuy bán cả ngày nhưng canh me để ăn được cọng bún lá cũng vật vã lắm lắm lắm.  Menu có trên 10 món liên quan đến ốc: chuối đậu, bún ốc nóng vv. nhưng vì đã lỡ fall in love với em bé dân dã, quê mùa này nên lần nào tới tui cũng order mỗi cái này mà thôi.  Ăn quá trời nhiều lần nhưng mà tui chịu kg thể biết được là bà chủ quán bùa cái gì ở trỏng, chỉ biết là có hành phi, hành tươi, dấm bỗng, cà chua puree…để ra được hương vị trong veo như vậy thì chắc nhiều copy cat phải lẹt đẹt lâu lâu.

2.  Phở trộn 47 Mã Mây:  Ta nói, bất kỳ hàng quán lể đường nào mà nằm trong khu phố cổ đều ngon ráo trọi, có list ra thì chắc phải đến vài trăm.  Ở phố cổ, đất chật người đông, nên ngồi ăn uống vui ra phết, cứ vai kề vai, má kề má. Rất dễ dàng tìm thấy hình ảnh một anh ở trần trùng trục, trên người có nhõn cái quần tà lỏn ngồi xì xụp ngay cạnh một cô nàng make up rất chi là sophisticated, xách LV.  Thú vui của tui là ngồi lề đường, dưới mái hiên và ngắm phố cổ trong mưa.. vắng hoe và đẹp thiệt là đẹp

quan-xa-hn02

món phở trộn ở đây ngon nè vì nước sauce độc đáo, gà ở Hanoi thì miễn bàn rùi, chỉ có ngon trở lên

pho trong

3. Bún đậu mắm tôm, 55 ngõ Phất Lộc: nơi đây theo tui thì giống rừng già Amazon – tha hồ mà khám phá

Lần đầu, “I’ve learnt that” ngoài bún đậu mắm tôm, bác í còn bán bao tử và dồi trường luộc. À, mà nếu gọi “cho bao tử và dồi trường” thì em bán hàng ứ chịu, em í chỉnh ngay “dồi dạ”

Lần hai, “I’ve learnt that”, bác í còn bán thêm cả chả cốm

Lần ba, “I’ve learnt that”, bác í còn có thêm món sứa.

Lần bốn, “I’ve learnt that”, đậu hũ chiên có nhiều version: rán non, rán già…hổng có biết có kiểu lướt ván không nữa.

…vẫn là thói quen thường trực, tui khoái ê a quan sát mọi người chung quanh: ngắm cô bán hàng vừa chiên đậu vừa hút thuốc…cool ghê lắm.  Nghe em phụ bán hàng đeo khăn quàng đỏ, tay cắt đậu và communicate theo kiểu American army code, thay vì “phương hoàng gọi đại bàng” thì em í cứ “dồi, dạ, vod (chắc là vodka), non, già…”

Quán này là một trong những tình yêu lớn của tui đây

bundau-phatloc

bun dau

4.  Nem tai chua Bà Hồng, 37 Hàng Thùng.  Nem tai chua = tai heo hấp chín, xắt mỏng trộn với thính.  Tui rất chi là thắc mắc là tại sao lại gọi là “nem”…hỏi hoài mà kg ai trả lời được.  Hôm đó tui đi ăn món này vào một buổi tối nóng thiệt là nóng, ngồi ở chỗ tối thiệt là tối.  Bên cạnh là 1 nhóm sinh viên, bạn thì phe phẩy quạt giấy cho mấy bạn kia, bạn thì cầm cái kéo ( được dọn kèm cùng đĩa rau tọ oạch) cắt cắt tỉa tỉa mấy ngọn rau.  Đối diện tôi là một anh âm lịch, anh í đi có một mình mà cứ vừa uống vodka Hanoi vừa quay qua bên cạnh thì thào, bàn tán với ai đó, thì thào một hồi chưa đủ, anh ý còn đứng lên đi qua, đi lại, vung tay vung chân diễn thuyết nữa… Ta nói, buổi chiều vừa mới coi phim “Mười” xong, buổi tối gặp ngay bác âm lịch nên tui cứ đơ ra vì ớn lạnh, ngộ nhỡ có cái bóng ma nào ngồi ngay bên cạnh tui nhậu thì đúng là chít mịa.

nem 2

Tình hình thế, nên tui thiệt là  không có cảm giác gì hết với món nem tai chua nổi tiếng này.  Được vài phút thì tui cuốn gói chạy, đang loay hoay trả tiền thì một cảnh rượt đuổi hollywood diễn ra: một thanh niên tây to cao, chân không uỳnh uỵch rượt đổi theo một đàn con nít… Dzị đó, chỉ cần ngồi ở đây 15 phút là tui thấy đầy đủ footage cho mấy bác tây làm documentary về việt nam :D

Còn đây là chân dung bà chủ quán nổi tiếng (máy chụp hình cùi bắp quá), bà nhìn rất chi là phúc hậu, luôn tay bận rộn trộn thính với tai heo phục vụ khách hàng nườm nượp ra vào.

nem 1

5.  Buffet Lý Quốc Sư – Nhà Thờ: ta nói, gom hết mấy quán ăn, nhà hàng theo bán kính 100m tính từ sân nhà thờ thì đúng là có một đại tiệc buffet các món Âu Á.

Đầu tiên là quán cafe Kinh Đô ngay bên hông nhà thờ lớn – nơi họp giao ban từ sáng sớm đến chiều tối, ngày nào cũng họp, cuối tuần cũng họp luôn của các nghệ sỹ n ….hiếp ảnh “da” nước nhà.

Xéo một tí là quán cháo chửi, ai ít bị chửi mà có nhu cầu nghe chửi thì buổi tối khoảng 10g đến ăn một tô cháo ở đây hén

chao-chui

Hàng xóm láng giềng với quán cháo này là khu vực trung đông “where the East meets the West”: Pepperonis pizza và bún miến ngan.  Tui khoái tổ hợp này nhất, vì nó rất chi là hợp với gia cảnh nhà tui, sau khi tiễn anh chồng vào pizza thì tui chui tọt ngay vào quán bún ngan bên cạnh.  Quán này bán vào buổi trưa và đông thiệt là đông: khách ăn ngồi đầy lề đường, lấn cả qua lề đường đối diện, xông cả vào phòng khách leo luôn lên sofa, vẫn không đủ chỗ thế là khách được chui luôn vào bếp và được leo tuốt lên phòng ngủ …Chiều khách kiểu này chắc chỉ có mỗi ông bà chủ quán bún ngan này.  Sau khi phát hiện ra quán này rồi thì tui cho em Khoa Ngan lên đường vì dở và vì mài mã tấu chặt chém tui quá xá.

bun-mien-ngan

Cách quán bún ngan chừng 5 căn nhà là nhà fusion Lá, có cái cửa với cái then cài rất là cute.  Đồ ăn ngon, trang trí ok, tui thích món salad hoa artichoke với nghêu và rượu trắng, vào vài lần nhưng chẳng thấy đông khách bao giờ…hình như pepperoni hút hết khách của Lá rồi thì phải.

La-rest

Bánh mì pate gan ngỗng Nguyên Sinh: đồng bọn chỉ chỏ chỗ này, sàng sê vài lần mới tìm ra.  Pate gan ngỗng được bán với giá 30.000d, 40.000, 50.000 đ…và tình hình là sau khi thử món pate gan ngỗng tui comment là “pate gan với a touch of gan ngỗng” :D   .  thiệt tình là với 1.000.000 đ cho 1 kg gan ngỗng đông lạnh thì “touch” như thế với price level như thế là đúng roài.

Đối diện bánh mì Nguyên Sinh là ngã ba Lý Quốc Sư – Chân Cầm …và món phở “hợp tác xã” nổi tiếng số 10 LQS. Hình ảnh quán phở nổi tiếng và vũ điệu các thể loại dây

Pho-lqs

Ngay cạn quán phở, trên đường Chân Cầm là vùng hoạt động của Bobo…quán bún dọc mùng nổi tiếng, chỉ bán vào buổi trưa.  Vì tình hình là đất chật, người đông nên cái quán bé tẹo đó được xoay tua tới 4 lần trong ngày: buổi sáng bán phở, buổi trưa bán bún dọc mùng, buổi chiều bán miến, buổi tối bán bún.  Choáng thật, chỉ cần đến trệch giờ là ăn trệch pha.  Cũng giống những quán ăn khác, tui cứ từ từ mà mày mò mà học cách gọi đồ ăn, lọ mọ mà tìm tòi quán offer những món gì.  So far, I’ve learnt that: quán có lưỡi heo luộc, chân giò.  Chân giò thì có 2 cách ăn: ăn không, ăn với bún.  Ăn không thì có 2 nước chấm: nước tương và gia vị. Ăn bún thì có 2 cách: chấm và chan…Nể thiệt, sức sáng tạo về các variant trong 1 món ăn của người Hà Nội cứ gọi là vô cùng…

bun mong gio

bun doc mung

quán này đối diện bún ngan, tui chưa ăn thử nhưng thấy lúc nào cũng đông và nhìn thấy cũng hay hay…nằm ngay dưới gốc đa già (nên đảm bảo là không có ma ngồi ăn cùng)

banh-goi

Phew…quán cuối cùng rồi đây: la salsa, 25 Nhà Thở.  Tui khoai ngồi ở balcony tầng 1, nhìn xuống phố phường, uống saringa, ăn spanish tortilla.  Sangria ở đây vị ngon, quite original nhưng ngộ một cái là thiếu mất trái cây xắt nhỏ.  Vote cho bánh mì và blue cheese…cực ngon.  Điểm trừ duy nhất là nhà hàng Spanish nhưng lại không có món thịt heo xông khói đường tăng double oak…chán thiệt là chán

lqs-nhatho

sangria

tortilla

cheese

posted by Viet Nga in Food, Hobby, Lifestyle, Photo, Travel and have Comments (22)

Chiều Hồ Tây

(Tittle hơi bị cheesy :D   )

Chiều nay mưa xối  xả, mưa xong cầu vồng hiện lên rực rỡ, vắt từ Hồ Tây chạy tuốt qua phía sông Hồng đẹp đến choáng vàng và kỳ lạ trong ánh hoàng hôn vàng rực màu mật ong (nếu nhìn kỹ, sẽ thấy có 2 cầu vồng)

west-lake-rainbow

Hoàng hôn ở Hồ Tây rất lạ, mỗi ngày một màu: lúc thì tím xanh, lúc thì xanh pha vàng, lúc thì vàng rực, lúc thì âm u.  Hình này chụp vào đầu tháng 7/2009

west-lake-sunset

Còn đây là Hồ Tây một ngày cuối tháng 6, khi ông trời nổi giận kéo giông về, mưa xối xả một đầu, đầu kia im lìm, thanh tịnh

west-lake-thunderstorm

hy vọng là sẽ còn capture được nhiều hình ảnh đẹp nữa từ angle này :D

posted by Viet Nga in Hobby, Photo, Travel and have Comments (7)

Bô Bô & Hanoi lọ mọ phố – tập 1

Note so 1: bobo = bô bô cho nó nghe có vẻ Pháp, có vẻ authentic Hanoi dưới thời french colony
Note số 2: vì sợ bị mấy bác bán hàng lườm và nguýt nên một vài tấm hình trong bài này tui chụp lén bằng iphone.
_______________________________________________
Tình hình là mới đầu tui định làm 1 ký sự Hanoi & hoa hay Hanoi & xe đạp…nhưng tự nhận thấy là mình hổng có đủ talent với món streetlife khó thiệt là khó này (note: cần phải xách giỏ theo đại ca HT học nghề thêm), nên tui chuyển đề tài Hanoi & streetfood cho nó lành và dễ. Tuy nhiên, sau 1 tuần thử nghiệm thì thấy nó cũng hổng dễ tí nào vì quán xá Hanoi chật chội, ngồi ăn cứ gọi là vai kề vai, lưng kể lưng. Ai cũng đang xì xụp, tự nhiên mình lôi cái máy to oạch ra bấm bấm, nháy nháy làm mọi người nhìn tui như một con dở hơi mới rớt từ trển xuống. Thế là bobo được gia nhập project này vì tui phát hiện là bobo mà vào hàng quán nào cũng được mấy bác, mấy cô bán hàng nhìn đắm đuối, nhiều khi nhìn quên cả làm việc nên tui tha hồ mà bấm với nháy, và tiếp nữa là nếu tui có chụp bobo thì sự việc trở nên bình thường chứ kg có éo le kiểu tui chụp vu vơ khi đi một mình. Và sau này, khoảng 15 năm nữa, khi những hàng quán này đã trở thành dĩ vãng thì tui có 1 của gia bảo cho bobo để khoe bạn bè sau này :D

Cái sự ăn hàng lề đường này nó còn kéo dài cho tới khi tui cuốn gói về lại Saigon, nên đây chỉ là tập 1 mà thôi

1. Bún thang, 29 Hàng Hành
Đi ăn mỗi tuần ở đây cùng bobo mà tui vẫn chưa khám phá hết cái menu quá ư là biến hóa của cái quán bún thang bé tẹo, vỏn vẹn khoảng 3m2 này. Lần đầu ăn bún thang kg có mắm tôm, đến lần thứ 2 mới phát hiện ra là muốn có thì phải xin. Rồi thì xôi gà kèm theo một tô nước lèo của bún thang (?). Rồi thì bún thang chấm với 1 tô nước lèo + chả quế (lạ thiệt) đi kèm với một tô chỉ có bún, trứng, chả lụa và rau răm. Rồi thì bún ăn với nước thịt kho tàu, xôi gà pate, xôi thịt kho tàu trứng, rồi cháo…cứ gọi là loạn cả lên, kg biết đường nào mà order đồ ăn nữa. Nhưng phải nói là xôi gà ở đây hơn hẳn quán xôi Yến ở Ng Hữu Huân vì xôi mềm hơn, được nấu với mỡ gà… đúng là hàng quán nhỏ bao giờ cũng ngon hơn kiểu quán to với “mass production” concept.

Ngồi ăn ở đây vào ngày thường, nhẩn nhơ vừa ăn bún vừa nghe bà chủ vừa bán hàng, vừa trả giá mua trái cây của mấy người bán rong rất vui và rất chi là Hanoian style, kiểu “mày mà cân thiếu cho u, thì u xin phép mày u ngựợc”.  Ta nó, Dâu Tây có ngồi đây cũng ứ có hiểu u muốn nói cái “giề” . Có bữa thì u lại la mấy đứa nhỏ om xòm vì cái tội xắt chả lụa và trứng không đủ mỏng.  Quán attractive real Hanoians: từ những ông cụ bà cụ đến mấy em teen teen, mấy cô sành điệu.

Tui khoái bún thang ở đây hơn ở cầu gỗ vì vài lý do: nước dùng “trong veo” hơn, thịt gà ngon & mềm hơn, và rau răm được cho đúng và “đủ” (ở cầu gỗ cho rau răm ít quá).

29-hang-hanh

xoi-ga-29-hang-hanh

bunthang

29hh

2.  Phở Thìn – 13 Lò Đúc:  chưa đủ can đảm dậy sớm để thử phở 49 Bát Đàn, nên tui tạm hài lòng với quán phở Thìn này vậy.  Bobo thì ghiền nặng, 1 tuần có thể măm từ 1 – 2 lần.  Phở ở đây không hề có dạng thịt bò tái, chín hay gầu giống phở bình thường, mà là thịt bò … xào áp chảo.  Nước lèo thì quá độc đáo, có ăn đến vài chục lần nữa thì tui cũng bó tay kg biết là ông chủ bùa cái gì ở trỏng mà nó vừa thơm thơm mùi khói, vừa nồng nồng mùi bò.  Cách order cũng độc luôn: order và trả tiền ngay cửa ra vào.  Người ăn cũng độc luôn: có hôm tui gặp 1 thanh niên cao to, mặc mỗi cái quần tả lỏn (hổng được quần short khaki nữa) ngồi chồm hổm xì xụp với chén rượu thuốc bên cạnh.  À, độc chiêu của quán này là có bán rượu thuốc để…nhậu.  Thiệt tình là tui nghĩ hoài mà nghĩ không ra là người ta nhậu bằng cách nào trong quán phở chật chội, đông đúc như thế  này, và nhậu với cái gì? với nước lèo phở và quẩy?

pho-thin-13-lo-duc

phothin

3.  Bánh khúc 35 Cầu Gỗ – Quân: thêm 1 món mà bobo có thể măm 2 lần trong tuần.  Chỉ là 1 gánh nhỏ, bánh khúc được để trong 1 cái nồi đất to oạch và bên trên phủ 1 cái chăn bông dày cui nên lúc nào cũng nóng từ chiều cho tới khuya lơ khuya lắc. Bánh được gói bằng lá sen và ăn với muối vừng – rất chi là authentic Hanoi

Có 1 weekend, sau khi lang thang đến phát mệt, 10pm bobo đòi ăn bánh khúc thế là cả nhà chui vào đường Cầu Gỗ chật chội toàn người là người (vì chợ đêm), chiếc xe đen thui của papa đỗ cái xịch, cửa kiếng kéo xuống một cái oạch, một cái đầu với cái mặt tây thiệt là tây thò ra, nói tiếng Việt leo lẻo với accent của người Sài Gòn “cô ơi cô, bán cho con 2 cái bánh khúc”…cô bán hàng quay nhỉn bobo với đôi mắt tròn vo “12 nghìn, cháu ạ”.  Bobo “tiền đây cô ơi, nhanh nhanh dùm con kg thôi kẹt xe”.  Cô bán hàng bỏ hết mấy người mua chung quanh, chạy ra giữa đường đưa bánh cho bobo, không quên vuốt má và nói “cháu giỏi thế”… Ta nói, nhìn mặt của bobo, nghe bobo nói tiếng Việt, nhìn bobo xì xụp món bắc… thì nhiều bác bán hàng ở HN cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ

banh khuc

xk

4.  Bún chả hàng Mành – một địa điểm mà dân Sài Gòn phải tới, dân tây ba lô phải ghé….Nhưng tui thì thấy rằng ghé 1 lần là quá đủ.   1 phần bún ở đây quá nhiều, dễ đủ cho 2 – 3 người ăn (thế là mất tính thanh cảnh trong ẩm thực của Hà Nội rồi), thịt thì béo ơi là béo, toàn mỡ là mỡ…Mà họ lại chế ra một món chả băm được cuốn trong cái lá gì đó, cắn vô một phát tí ngất vì tui tưởng tượng ngay ra miếng mỡ sa của môt bác heo nái nào đó…quán rất chi là chật, cầu thang rất chi là hẹp, bầu bì thì kg nên lọ mọ vào đó.

buncha

bun-cha-hang-manh

posted by Viet Nga in Food, Hobby, Photo, Travel and have Comments (22)

Lừa với đảo

1. Hàng đào một trưa CN: tui chui vào một tiệm bán ô mai mua 1 bịch ô mai, chui ra thì thấy bả chủ tiệm đang mua cốm, ham dzui tui cũng nhảy vào và hỏi bao nhiêu một “lạng”, bác bán hàng trả lời 13.000 đ. Trong khi bà bán hàng đang lọ mọ cân cho tui, bác chủ tiệm nháy tui và bảo “chỉ 10.000 đ thôi em ạ”.

2. Chợ hoa sỉ đường Âu Cơ: tui mua 2 bó sen trắng và hồng, giá 40.000 đ một bó. Buồi sáng mua, buổi chiều bó sen hồng gục đầu vẹo cổ y chang mấy cái đèn lồng đỏ treo cao cao ở Hội An

3. Cửa hàng bán link kiện máy tính Lý Nam Đế: tui hỏi mua 1 cái HDD box của Samsung, em bán hàng nói “350.000″, tui ok và đưa ổ cứng cho nhân viên lắp vào. Trong lúc đi dạo ngó quanh cửa hàng, tui thấy cái HDD box y chang cái tui hỏi mua, với price tag chỉ có “230.000″, tui hỏi “giá ở đây ghi là 230.000 sao em bán cho chị 350.000″, cô bán hàng trả lời tỉnh queo “em nhầm ợ”….Mợ nhà nó!!!

Từ vài ngàn một 100gr cốm đến vài chục ngàn cho một cái HDD box hổng đáng là nhiêu, chỉ ghét cái feeling là sao bị mấy người bán hàng lừa phỉnh dễ thế.

Túm lại là đi mua đồ mà cứ accent Sài Gòn là bị chặt, chui từ trên xe xuống là bị chém, đeo thêm cái kính đen hay cái kính cận bóng bóng là bị đâm, xách cái giỏ to to là bị cứa, bobo mà lọ mọ theo đằng sau nữa thì bị xẻo tái….mọi người mài mã tấu chặt chém dân saigon ghê quá!!!!

Tags:
posted by Viet Nga in Travel and have Comments (14)

Ẩm thực du ký (1)

lotus-hotay

Hà Nội đang mùa sen, không khó để tìm thấy một chiếc xe đạp cũ kỹ chở  vài bó hoa sen trắng trắng, hồng hồng, vài bó gương sen chạy loanh quanh đâu đó. Sen Hà Nội – mà đặc biệt là sen gần công viên nước Hồ Tây – thiệt là quá đẹp so với sen Sài Gòn, chỉ cần cắm trong nước sau vài tiếng là nở tung, release một mùi hương thơm thiệt là thơm, trong veo và tinh khiết…ngửi mùi hương này (nhất là sau khi vừa mới ăn beefsteak về) thì tui thấy tui thô thiển, trần tục và tầm thường gì đâu.

lotus-hotay-02

Hoa sen Hà Nội mà nở tung ra thì đẹp long lanh, nhìn rồi tự nhiên thấy mấy bông sen trắng bị ép nở non trong khách sạn Park Hyatt nó thô kệch, khô ráp và vô hồn giống như chú lính chì nutcracker gì đâu. Thiệt tình là con người cứ gọi là can thiệt hết sức thô bạo vào thiên nhiên, ép hoa sen nở theo cách họ muốn ,thế là đẻ ra một thế hệ mê mết hoa sen nở kiểu artificial: cánh bị bẻ gập thô bạo, nhét nhét vào với nhau, nhét hết lớp này đến lớp khác cho đến khi lòi cái nhụy ra thì thôi…thiệt là vẻ đẹp hết sức “da cam”.

Hạt sen non lại là câu chuyện khác ở đây. Ta nói, quởn nhảm nên tui tản bộ ra khu gần Hồ Tây tha về 10 cái gương sen (giá là 50.000 đ, kg biết là mắc hay rẻ nữa), với vị thanh thanh ngọt ngọt, tui quyết tâm chế ra một vài fusion food. Có vài options ở đây: nấu risotto, topping cho salad (thay hạt hướng dương và hạt bí), cho vào trong bánh cantuccini, có thể làm nước sauce cho món ức gà nướng, có thể là spaghetti carbonara + hạt sen, và cuối cùng hạt sen có thể thay thế cho bất kỳ recipe nào mà yêu cầu hạt pines trong đó

lotus-seeds-risotto

Hôm nay lôi anh chồng ra làm chuột bạch với món risotto với hạt sen non và nấm – món chay đích thị con gà đen nhé.  Cách nấu thì y chang risotto căn bản: hành tây cat nhỏ và nấu trong dầu olive cho tới khi chuyển màu vàng, sau đó cho gạo risotto và hạt sen vào và nấu từ 1 – 2 phút cho tới khi hạt gạo trong, đổ vào koảng 20ml rượu vang trắng (sang hơn nữa thì champagne) và nấu tiếp 2-3 phút cho tới khi rượu gần cạn.  Sau đó cho nấm và nước xâm xấp và nấu cho đến khi gần khô, lại cho tiếp nước vào…khoảng 2 – 3 lần như thế cho đến khi hạt gạo chín koảng 90% (mất khoảng 20 phút), seasoning với lá parsley, tiêu, muối và parmasan cheese.

Kết quả: ngon đến chết ngất tuốt trên cành quất…vị béo béo của cheese và gạo risotto quyện với hương thơm thơm của hành tây và rượu trắng…top là vị ngọt ngọt của hạt sen và nấm.

…đồng bọn Hà Nội muốn thử thì cho cái comment (dạo này tình hình hết sức tình hình, pageview tăng ầm ầm nhưng comment thì héo quá)

posted by Viet Nga in Food, Lifestyle, Photo, Travel and have Comments (19)

Thủ Đô ký sự

1. Câu chuyện số 1 là chuyện chó: nỗi kinh hoàng của đời tui…mọi người ở đây khoái nuôi chó và để chó thả rong chạy long nhong ngoài đường. Quanh chỗ tui ở đi đâu cũng gặp chó, mà phải chi nó ngoan, nó hiền, nó có cái puppy eyes, puppy look thì tui kg nói làm gì. Đằng này cái lũ cho ơ đường Xuân Diệu như một lũ thần kinh í. Tối CN, đang hào hứng cùng bobo đến Al Fresco, tự nhiên một con điên ở đâu sồng sộc xông ra từ bóng tối, sủa loạn xị y như bị đứt dây thần kinh…tui và bobo sợ chạy tóe khói, may phước là nó bị xích (mà mịa nó, cái cọng xích hơi bị dài, tui mà kg nhanh chân thì coi như cái bắp chuối đùi sẽ bị cái hàm răng trắng nhơn nhởn, nhọn hoắt của nó cắm phập vào, xơi tái). Chiều thứ 5, cũng tui đang hơn hở đi trên đường Xuân Diệu, ngang qua một căn nhà kín cổng, cao tường, duy chỉ có cái cửa chính là hở, thì cũng lại một con điên bẹc giê từ dưới đất chui lên, chồm vàocửa chính, thò cái mồm to ngoắc, hàm răng vàng khè (vì thịt bò) ra mà sủa, mà đớp lia lịa…Tẹo nữa thì cái bàn tay mỹ miều của tui ra đi vì con bec giê điên đó. Tình hình bây giờ là tui ra đường sợ bị chó cắn còn hơn bị xe tông.

2. À, mà tại sao lại xe tông ở đây? …cũng vì cái ông Fraser, ổng hơi bị hay tìm được cái địa điểm xây cái fraser suite to đùng, hoành tráng, luxury ngay chốn đồng không mông quạnh. Con đường Xuân Diệu nơi ông í cư trú không hề có lề đường…muốn đi bộ thì cứ chui xuống lòng đường mà đi.  Cứ gọi là xe máy, xe hơi chạy ngang qua chỉ cách mình chưa đầy gang tay…Cái tỉ lệ một ngày nào đó bị xe máy hay xe hơi húc vào đít khi đang đi bộ lon ton trên con đường này hơi bị cao.

3. Câu chuyện này là về thái độ phục vụ của mấy iem ở Fraser – nơi được định vị là “hospitality” nhất thủ đô…Ta nói, the best hospitality mà chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ tui nhận được liền tù tì 2 cú phone từ 1 em receptionist để blame cái vụ Vivu chơi xong trong phòng kid room không chịu dọn dẹp…Em í cứ khăng khăng là chỉ 1 mình Vivu ở đó và kg chịu dọn, Bobo thì insist rằng có dọn dẹp đàng hoàng. Tui kết luận rằng lôi cái băng video ghi hình ra rồi nói chuyện tiếp, thế là iem í tịt. Ngày hôm sau, tui lôi cái hợp đồng ra check lại thì không thấy có điều khoản “phải dọn dẹp phòng chơi sau khi chơi”…đúng là mấy iem í làm luật rừng đối với người Việt Nam, the best service apartment kiểu này thì tui chạy sớm.

4. Người Hà Nội ăn uống rất chi là thanh cảnh, vì thế đã chế ra nhiều version chỉ để cho một cách ăn. Tình hình là gọi món ăn ở Hà Nội là cả 1 nghệ thuật nhé. Vào phở gà ở Lê Văn Hưu thì bị hỏi “chặt hay xé” (hiểu chết liền á). Vào phở Thìn, chưa kịp order gì thì em phục vụ nói “cho xin tiền trước đi”. Vào bún ốc thì được hỏi “chan hay chấm”. Vào bún ngan, rõ ràng là tui nói “2 tô miến ngan, 1 đĩa thịt thêm” thế mà phục vụ mang ra 1 đĩa thịt to oạch, 1 tô măng tiết, 1 đĩa dưa leo, 1 đĩa giá trụng…thiếu 2 xị rượu nữa thì ngang hàng với mấy bác lái xe đang nhậu nhẹt ì xèo bên cạnh. Vào hàng bún chả, rõ ràng là nói “kg lấy chả băm, chỉ lấy thịt thôi” thế mà mấy iem phục vụ kg hiểu tui nói gì.

5. Tui thích cách người Hà Nội đặt tên cho quán ăn của mình, rất độc nhé: Hải Vịt, Khoa Ngan, Tú Chó, Ốc ông già…tất cả cứ gọi là quyện vào nhau từ âm cho đến tiết.

posted by Viet Nga in Food, Hobby and have Comments (12)

Green tangerine – ẩm thực Pháp hòa quyện hương vị Việt Nam

green-tangerine-01Nhà hàng Green Tangerine ở Hàng Bè làm tui nhớ đến bài học lịch sử Việt Nam hồi thuộc địa Pháp…tại đây cứ gọi là văn hóa Tây hòa quyện hết sức hài hòa với hương vị, màu sắc thuộc địa.  Hà Nội đẹp, quyến rũ, charming, yêu kiều cũng vì cái này, và tui yêu, mê mết Hà Nội cũng vì cái này.

Một ngôi nhà đậm mùi “Pháp” được xây dựng trong thời kỳ thuộc địa, ai đó đã một lần đặt chân đến những khu làng nhỏ miền nam nước Pháp sẽ phải giựt mình thon thót vì Hanoi giống như chị em sinh đôi vậy đó…mọi thứ người Pháp bê nguyên xi qua VN: từ bảng số nhà màu trắng trên nền xanh navy, đến cái font chữ giống y chang nhau của bảng tên đường, từ cánh cửa sổ với song sắt đến màu sơn vàng ấm áp rực lên trong nắng chiều…

Courtyard của green tangerine này nhìn lãng mạn phết, chủ nhân đã cố tạo ra một ambience như là dạng street với cột đèn trang trí, duy chỉ có điều cây xanh để ở đây kg được fit lắm với theme của nhà hàng

gt-duck-pate

Menu của Green Tangerine rất độc đáo – nó khá giống nhà hàng Xu (thời Michael Bao) ở chỗ là dùng hương vật liệu đặc trưng Việt Nam cho những món truyền thống của Pháp.  Pate gan vịt (cái hình ở trển á) được ăn với rau mầm, ngổ, húng láng và kinh giới.  Sau một hồi thử các loại herb thì tui thích nhất là pate gan vịt đi với rau ngổ, vị đắng nồng của ngổ hòa quyện với vị beo béo của gan vịt, thêm một ngụm vang đỏ hơi chát nữa thì vị giác cứ bay bổng lung tung khắp nơi.

Starter này của green tangerine cũng thuộc dạng độc chiêu: bánh macaroon, nhân sò điệp, ăn kèm với táo cắt nhỏ và nước sốt (nước sốt gì thì tui chịu, kg hể nào đoán ra được).  Ai mà mê bánh ngọt thì cũng biết macaroon là loại bánh ngọt làm bằng lòng trắng trứng, bột hạnh nhân, rồi nướng ở nhiệt độ cho đến khi crispy, nó thường được dân Italian serve với capuccino.  Nhưng ở đây, bác Chef đã biến hóa nó thành món mặn hết sức tinh tế, macaroon vẫn là macaroon, tuy nhiên cái “ziiinngg” ở đây chính là một ít gừng, là thyme và vỏ quýt đã biếng macaroon thành một món bánh tinh tế khi ăn kèm với sò điệp, khoái nấu ăn nhưng tui chưa bao giờ có thể tưởng tượng được rằng vỏ quýt khô lại có thể đi cùng với thyme tạo ra hương vị độc đáo đến thế – đúng là một đám cưới ngọt ngào của chàng vỏ quýt thuộc địa với nàng thyme kiều diễm sứ tây, và đám cưới lại được tổ chức ở thánh địa Rome – Italy nữa chứ…Tui bái phục bác đầu bếp ở đây, bái phục tính sáng tạo của bác.

gt-macaroon-scallops

gt-paella

Còn đây là món cơm hải sản Tây Ban Nha, không được nấu trong chảo chuyên của Spain cho món này, kg dùng gạo TBN mà nó được nấu trong cái chảo bằng nhôm trị giá 10.000 đ bán từa lưa ở phố hàng nhôm, và được nấu bằng 3 loại gạo chỉ được tìm thấy ở Hà Nội: cốm đầu mùa, gạo hương bắc và nếp cẩm.  Ta nói, có chết thì dân Spanish cũng không thể tưởng tượng được món ăn quốc hồn quốc túy của mình được phăng tùm lum thế này.  Thế nhưng mà phăng thì phăng, sáng tạo thì sáng tạo, hương vị orginal của pealle rice vẫn được giữ nguyên…và tui thì vote đổ 5 sao cho main course này từ sự sáng tạo, hòa hợp nhưng không…hòa tan của món này :D

gt-ga-xa-xiu

Còn đây là món đùi gà không xương, được nấu kiểu xá xíu, ăn kèm với bông artichoke và củ sen.  Tui thì không vote cho món này vì không có gì độc đáo, thịt gà mà không có lá chanh thì tui thấy…hổng phải thịt gà.  Cách nêm nếm cũng không có gì đặc biệt.  Túm lại là món vị giống thịt gà nướng mật ong, và tui không nghĩ là sẽ order lại nó lần 2.

gt-5-surprise

Món tráng miệng này trong menu ghi là “5 sự ngạc nhiên thích thú, vừa ăn vừa đoán”…tui đoán được hết: một ít kem được để trong vỏ của 1 trái tắc, bánh eclair với kem tươi, táo xắt lát mỏng nấu lên với bột quế, kem với bánh biscotti rồi nhúng tất cả vào chocolate nóng chảy, bánh creme brulee với thyme – ziiinnggg again là ở đây đây.  Không ai nghĩ là creme brulee lại được seasoning với lá thyme – một loại lá chỉ dùng để ướp thịt đỏ mà thôi.

gt-cake

Tui thì rất khoái món tráng miệng nào có sự phối hợp giữa cực nóng + cực lạnh, vi dụ như hot chocolate suffle với kem vanilla, hay táo nấu với rượu và cinnamon nóng dùng kèm với kem lạnh…thế là tui order món này: green tea cheese cake, cake kiểu chè lam dùng kèm với hot chocolate….Nhưng tui hơi bị thất vọng với món này vì chocolate không đủ nóng đến phỏng lưỡi, và cheese cake thì không đủ lạnh đến ê răng.  Ngoài ra cheese cake thì kg thấy hương vị của green tea đâu… Thế thui, hy vọng là bác chef của pastry sẽ improve nó lên 1 tí nữa thì perfect.

Hình bonus nội thất của green tangerine.  Ta nói dạo này lao động chân tay nhiều, bưng bê khuân vác nhiều nên tay chân cứng cáp ghê lăm, chụp tốc độ chậm, nín thở, handheld mà được thế này thì quá ổn luôn

gt-02

posted by Viet Nga in Food, Lifestyle, Photo, Restaurant review, Travel and have Comments (10)