Viết cái entry này từ comments của chị Liên ròm và bạn cá ngựa.
Entry này nói về tương phản văn hóa trong ăn uống nhé, nhất là đám cưới…mà mình đây chính là khổ chủ.
Câu chuyện số 1:
Ngày hôm đó là đám cưới đứa em họ bên nhà chồng, lễ được tiến hành tại nhà thờ lúc 10.00 sáng, sau đó là tiệc cocktail tại một cái vườn và cuối cùng là tiệc trưa.
Tình hình là ngày hôm đó mình dậy sớm, ăn sáng cùng ông bà già chồng…vẫn như mọi khi: đủ các thể loại bánh mì từ đen tới trắng, từ phủ cheese tới phủ hạt hướng dương ăn cùng các thể loại cheese khác nhau từ mềm tới cứng, từ thúi tới thơm. Mình thì không có thói quen ăn sáng, chỉ ăn nửa cái bánh mì rồi sau đó cả nhà đi ra cái garden dự tiệc cocktail.
10.30 sáng – chai champaign được khui cùng với tí xíu finger foods…trong đầu cứ ngỡ là chắc 12.00 trưa sẽ được ăn trưa (tưởng người Đức ăn trưa giống người Việt), ai ngờ đâu chờ hoài chở hủy chẳng thấy ai kêu vô ăn trưa, mà champagne thì cứ rót, mình thì cứ uống vô tư với cái bao tử trống rỗng…Đến hết ly thứ 2 thì tự nhiên thấy đầu óc quay cuồng, rồi bầu trời từ từ tối lại, tiếng người cười nói chung quanh từ từ bị fading…chỉ kịp ôm lầy chồng rồi thì lăn quay ra xỉu tại chỗ. Hình như mất khoảng 10 phút mình mới tỉnh lại…hic, đúng là scandal to sau vụ đó. Học được vài điều to tát:
– Đám cưới Tây ít khi được ngồi, toàn phải đứng, đứng ít nhất là 2 tiếng trong tiệc cocktail (vì thế đừng có U mà mang high heel cao chót vót nhé)
– Đừng bao giờ uống nhiều champagne khi bao tử trống rỗng
– Tây là toàn ăn trưa vào tầm 1.00 – 2.00 chiều. Cứ tưởng họ ăn 12.00 trưa thì có ngày chết ngất
– Đi đám cưới Tây thì cứ đúng theo bài của chị Liên ròm: thủ theo mì gói hay xôi gì đó lót dạ cho chắc ăn, chứ không lại tiếp tục ngất vì đói.
Câu chuyện số 2: lịch ăn uống
số là mấy chàng Tây bao tử to, và thói quen ăn uống thì hết sức kỳ cục: ăn sáng khoảng 9.00 và ăn thật nhiều: nào là juice, cafe, bánh mì với ham, cheese vv…ăn cho đến căng bụng, rồi họ bỏ bữa trưa nhưng lại có bữa coffee với bánh ngọt vào khoảng 4.00pm và ăn tối thật hoành tráng lúc 7.00pm (bọn Spain thì ăn lúc 9.00pm, đến Spain cứ gọi là đói đến nhăn răng ra thì nhà hàng mới mở cửa đón khách, ăn xong thì lăn ra ngủ là vừa). Ta thì ăn sáng rất ít, ăn trưa nhiều và ăn tối vừa phải.
Một lần mình đi Italy với 2 đứa ta và 1 đứa Tây, ngày đầu tiên đến 1.00pm 3 em ta đói meo mặt mày méo xệch mà cứ thấy anh trai kia hùng hục xông pha khắp nơi, hùng hục lái xe. Một em thỏ thẻ nói “we should find a place for lunch”, chàng tây quay lại tròn mắt ngạc nhiên “ớ, chúng mình vừa ăn sáng xong, còn no mà mày đã đòi lunch à”?
Rồi 1 ngày, cả đám đến Rome lúc 5.30pm, đám ta đói bụng quá, tiến thẳng vào 1 nhà hàng gọi đồ hot meal thì bị từ chối vì nhà hàng chưa mở cửa.
Tóm lại, là khi travel với tây mà không hiểu thói quen và lịch ăn uống của mình thì cứ phải thủ theo mì gói và snack bars cho chắc ăn.























