viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Tiếp tục tương phản văn hóa

Viết cái entry này từ comments của chị Liên ròm và bạn cá ngựa.

Entry này nói về tương phản văn hóa trong ăn uống nhé, nhất là đám cưới…mà mình đây chính là khổ chủ.

Câu chuyện số 1:
Ngày hôm đó là đám cưới đứa em họ bên nhà chồng, lễ được tiến hành tại nhà thờ lúc 10.00 sáng, sau đó là tiệc cocktail tại một cái vườn và cuối cùng là tiệc trưa.

Tình hình là ngày hôm đó mình dậy sớm, ăn sáng cùng ông bà già chồng…vẫn như mọi khi: đủ các thể loại bánh mì từ đen tới trắng, từ phủ cheese tới phủ hạt hướng dương ăn cùng các thể loại cheese khác nhau từ mềm tới cứng, từ thúi tới thơm. Mình thì không có thói quen ăn sáng, chỉ ăn nửa cái bánh mì rồi sau đó cả nhà đi ra cái garden dự tiệc cocktail.

10.30 sáng – chai champaign được khui cùng với tí xíu finger foods…trong đầu cứ ngỡ là chắc 12.00 trưa sẽ được ăn trưa (tưởng người Đức ăn trưa giống người Việt), ai ngờ đâu chờ hoài chở hủy chẳng thấy ai kêu vô ăn trưa, mà champagne thì cứ rót, mình thì cứ uống vô tư với cái bao tử trống rỗng…Đến hết ly thứ 2 thì tự nhiên thấy đầu óc quay cuồng, rồi bầu trời từ từ tối lại, tiếng người cười nói chung quanh từ từ bị fading…chỉ kịp ôm lầy chồng rồi thì lăn quay ra xỉu tại chỗ. Hình như mất khoảng 10 phút mình mới tỉnh lại…hic, đúng là scandal to sau vụ đó. Học được vài điều to tát:
– Đám cưới Tây ít khi được ngồi, toàn phải đứng, đứng ít nhất là 2 tiếng trong tiệc cocktail (vì thế đừng có U mà mang high heel cao chót vót nhé)
– Đừng bao giờ uống nhiều champagne khi bao tử trống rỗng
– Tây là toàn ăn trưa vào tầm 1.00 – 2.00 chiều. Cứ tưởng họ ăn 12.00 trưa thì có ngày chết ngất
– Đi đám cưới Tây thì cứ đúng theo bài của chị Liên ròm: thủ theo mì gói hay xôi gì đó lót dạ cho chắc ăn, chứ không lại tiếp tục ngất vì đói.

Câu chuyện số 2: lịch ăn uống
số là mấy chàng Tây bao tử to, và thói quen ăn uống thì hết sức kỳ cục: ăn sáng khoảng 9.00 và ăn thật nhiều: nào là juice, cafe, bánh mì với ham, cheese vv…ăn cho đến căng bụng, rồi họ bỏ bữa trưa nhưng lại có bữa coffee với bánh ngọt vào khoảng 4.00pm và ăn tối thật hoành tráng lúc 7.00pm (bọn Spain thì ăn lúc 9.00pm, đến Spain cứ gọi là đói đến nhăn răng ra thì nhà hàng mới mở cửa đón khách, ăn xong thì lăn ra ngủ là vừa). Ta thì ăn sáng rất ít, ăn trưa nhiều và ăn tối vừa phải.

Một lần mình đi Italy với 2 đứa ta và 1 đứa Tây, ngày đầu tiên đến 1.00pm 3 em ta đói meo mặt mày méo xệch mà cứ thấy anh trai kia hùng hục xông pha khắp nơi, hùng hục lái xe. Một em thỏ thẻ nói “we should find a place for lunch”, chàng tây quay lại tròn mắt ngạc nhiên “ớ, chúng mình vừa ăn sáng xong, còn no mà mày đã đòi lunch à”?

Rồi 1 ngày, cả đám đến Rome lúc 5.30pm, đám ta đói bụng quá, tiến thẳng vào 1 nhà hàng gọi đồ hot meal thì bị từ chối vì nhà hàng chưa mở cửa.

Tóm lại, là khi travel với tây mà không hiểu thói quen và lịch ăn uống của mình thì cứ phải thủ theo mì gói và snack bars cho chắc ăn.

posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (5)

Sự tương phản giữa văn hóa châu Âu và châu Á

Copy được cái này rất hay từ blog của bác Tình Tang, nguồn từ Đức. Nhìn lại thấy mình quá nhiều blue, mà cái chú ý nhất là về quan điểm (số 1) và cách trình bày vấn đề (số 13)… giật mình một cái, tí té ghế…phải sửa lại thói quen trình bày quan điểm một cách hết sức direct thôi, nếu không thì toàn là thù, chẳng có bạn nào cả.

Đây mới chỉ là tập 1, khi nào bớt lười mình sẽ viết tập 2về cuộc research gọi là “culture dimension” giữa châu âu và châu á…nhiều cái buồn cười ra phết.

1. Quan điểm

1

2. Cách sống.

2

3. Tính đúng giờ.

3

4. Giao tiếp.

4

5. Giận.

5

6. Xếp hàng.

6

7. TÔI.

7

8. Phố ngày chủ nhật.

8

9. Party.

9

10. Trong nhà hàng.

10

11. Stomach Ache.

11

12. Du lịch.

12

13. Cách trình bày vấn đề.

13

14. Ba bữa ăn một ngày.

14

15. Phương tiện đi lại.

15

16. Cuộc sống người già.

16

17. Giờ tắm.

17

18. Tính khí và thời tiết.

18

19. Sếp.

19

20. Mốt.

20

21. Trẻ em.

21

22. Khi có đồ mới.

22

23. Cuối cùng là cách hiểu về nhau giữa người phương Tây – phương Đông.

23

posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (15)

Interculture – Lắm điều rắc rối

Body Contact in Vietnam

Vietnamese are largely conservative people and in traditional society, even a husband and wife will not hold hand while walking down a street. The only exception is when a foreign woman shakes hands with a Vietnamese man. However, it is normal if a member of the same sex grab your hand to guide you across the street or place his /her hand on your arm and leaves it there while talking to you. Physical contact between members of the same sex is simply a display of friendship and it is common to see two men or women walking down the road holding hands (they are not gay or lesbian, for sure). Do not withdraw your hand as this can cause the other person to lose face or feel hurt.

Long-lost friends or family members will not hug each other in a public reunion. Similarly, it is not usual to kiss a Vietnamese on each cheek. If you attempt it, they will probably not pull away and cause you to lose face, but will freeze. They become very self – conscious, and the conversation that follows may very awkward for both parties.

and my dear male Caucasian friends, watch out what would you do!!!

Bob returns from a meeting and his secretary, Trinh, bursts into tears. Her voice is hoarse and he cannot understand what she is saying. Something has happened in her family. He reaches for a box of tissues and hands it to her, putting his arm around her in a comforting manner. Trinh freezes and races for the door. She brushes past Huong, whose face resembles a wooden mask.

Bob races out to Huong and asks her to go and comfort Trinh because she is crying and he does not know what is wrong. They are gone for some times and he returns to his work. When Huong returns, Bob goes to check. She will not look him in the eye but mumbles that it has something to do with Trinh’s brother. Bob explains his concern and his actions – why he puts his arm around her. Huong relaxes and says “yes”, she understands. Trinh returns the next day. Bob does not make a fuss about her absence and work continues as usual.

Three days later, an official from the Ministry of Labour visits and tells Bob that he has been accused of seriously mistreating his employees, taking advantage of his position as supervisor and making sexual advances towards his staff. Bob is horrified…

posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (3)