viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Can I borrow 25$?

Chuyện này đọc lâu rồi, nhưng hôm nay đọc lại vẫn thấy hay…đọc qua blog của nhiều bạn bè đang giữ vai trò managers, directors…những vai trò chủ chốt của các tập đoàn lớn, lúc nào cũng thấy những câu đại thể “balance my life”, “balance working and personal life..but how?how? how?”

HOW? để balance cuộc sống của mình rất dễ dàng, ở đây không phải là câu hỏi HOW, mà chính là câu hỏi “thực sự bạn có muốn và quyết tâm cân bằng cuộc sống của mình kg?”. một khi đã determine rồi thì tôi chắc rằng bạn sẽ tìm được con đường cho nó.
——————————————————

A woman came home from work late, tired and irritated, to find his 5-year old son waiting for her at the door.

SON: ‘Mommy, may I ask you a question?’

MOM: ‘Yeah sure, what it is?’ replied the woman.

SON: ‘Mommy, how much do you make an hour?’

MOM: ‘That’s none of your business. Why do you ask such a thing?’ the woman said angrily.

SON: ‘I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?’

MOM: ‘If you must know, I make $50 an hour.’

SON: ‘Oh,’ the little boy replied, with his head down.

SON: ‘Mommy, may I please borrow $25?’

The mother was furious, ‘If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I don’t work hard everyday for such childish frivolities.’

The little boy quietly went to his room and shut the door.

The woman sat down and started to get even angrier about the little boy’s questions. How dare he ask such questions only to get some money?

After about an hour or so, the woman had calmed down , and started to think: Maybe there was something he really needed to buy with that $25.00 and he really didn’t ask for money very often

The woman went to the door of the little boy’s room and opened the door.

‘Are you asleep, son?’ She asked.

‘No mommy, I’m awake,’ replied the boy.

‘I’ve been thinking, maybe I was too hard on you earlier’ said the woman. ‘It’s been a long day and I took out my aggravation on you. Here’s the $25 you asked for.’

The little boy sat straight up, smiling. ‘Oh, thank you mommy!’ he yelled. Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills.

The woman saw that the boy already had money, started to get angry again.

The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his mother.

‘Why do you want more money if you already have some?’ the mother grumbled.

‘Because I didn’t have enough, but now I do,’ the little boy replied.

‘Mommy, I have $50 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow. I would like to have dinner with you.’

The mother was crushed. She put his arms around her little son, and she begged for his forgiveness.

It’s just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $50 worth of your time with someone you love.

If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of hours. But the family & friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives.

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (6)

Nắm tay em đi anh

Tuổi Trẻ, thứ 2, 14.04.2008

Em đọc báo thấy ở bên Nhật nhiều người đàn ông tham gia một hội có tên “Xin đừng ly dị anh”, và họ đang tập nắm tay vợ nơi công cộng – một biểu hiện của tình cảm vợ chồng mà xưa nay họ lãng quên. Vì sao chỉ khi sắp đánh mất một cái gì đó rất quí giá người ta mới biết hối tiếc và nỗ lực cứu vãn? Tại sao lại luôn là những người đàn ông?

Nhìn những đôi vợ chồng người châu Âu đi trên phố, ai cũng hiểu họ là một đôi và rất yêu nhau, vì họ luôn nắm chặt tay nhau; kể cả khi đi rất nhanh, người chồng luôn siết chặt bàn tay vợ. Nhìn thân thương biết bao!

Còn ở nước mình, em thường tò mò quan sát những đôi vợ chồng xứ mình đi bộ trên hè phố, những người đàn ông đi trước và những người phụ nữ lầm lũi theo sau…Hiếm có người chồng nào chịu nắm tay vợ. Bàn tay những người vợ mới lõng thõng, bơ vơ, tội nghiệp làm sao…

Tại sao những người chồng lại không nắm tay vợ nhỉ? Cái bàn tay mà với nhiều người vợ, cũng hệt như những vần thơ mộc mạc mà nhà thơ Xuân Quỳnh từng viết: “Gia tài em chỉ có bàn tay. Em trao tặng cho anh từ ngày ấy”. Chẳng lẽ bàn tay ấy không xứng đáng để được các ông chồng nâng niu trân trọng trong bàn tay mình hay sao?

Ngay cả anh của em, nhiều lần đi ngoài phố bàn tay em lỡ chạm vào bàn tay anh, thế là anh rụt ngay lại, dửng dưng. Em nhớ ngày chúng mình mới yêu nhau, bàn tay em mềm mại, mịn màng, và anh thường nắm lấy, áp vào mặt, vào môi… Thế mà chỉ năm năm sau bàn tay em đã mồ côi bàn tay anh. Em tự hỏi trên đời này có bao nhiêu bàn tay vợ đã mồ côi bàn tay chồng? Bàn tay chúng ta thất lạc nhau ngay khi chúng ta cùng sống trong một mái nhà, cùng ngủ trên một chiếc giường, cùng đi trên một chiếc xe máy, cùng bước cạnh nhau trên một con đường…

Chỉ cần đưa ra một tẹo, bàn tay anh đã nắm được bàn tay em rồi. Vậy mà…

Một sáng nọ em thức dậy sớm, ngồi trên giường săm soi đôi bàn tay mình. Nó đầy gân xanh, nó không còn mịn màng mà thô ráp, lác đác những vết chai…Nhưng em tự hào về nó, bàn tay đã vén khéo giúp em làm cho anh những bữa cơm ngon, bàn tay biết dịu dàng chăm sóc con, biết chăm chút cho ngôi nhà mình lúc nào cũng gọn gàng, ngăn nắp… Chẳng lẽ anh không hiểu điều đó và ngần ngại bàn tay em hay sao?

Em đã đọc đâu đó trên mạng rằng một cái nắm tay nhiều khi có sức mạnh hơn cả nụ hôn nồng cháy. Cái nắm tay của chồng khi dắt vợ băng qua đường, cái dáng vẻ như muốn vươn ra che chắn cho vợ trước làn sóng xe hung dữ chồm tới sẽ làm trái tim người phụ nữ bừng nở hoa lúc ấy. Rồi khi đi trên đường phố, người chồng nắm tay vợ kiêu hãnh sải bước, điều này còn hơn cả vạn đóa hồng đắt tiền tặng vợ ngày 8-3, thông điệp của nó là: đây là vợ của tôi, người thương yêu nhất của tôi, và tôi đang đi bên cô ấy đây, tay cô ấy nhỏ bé ấm áp trong tay tôi đây. Và tôi yêu cô ấy! Rất yêu!

Đã bao giờ anh của em nghĩ về giá trị của cái nắm tay vợ như thế chưa nhỉ? Đã bao giờ anh nắm tay em và tự hào rằng anh thật may mắn vì đã có em?

Với chúng em, chẳng cần những lời hoa mỹ có cánh, chẳng cần những phô trương màu mè, chẳng cần những quà cáp hoa hòe vào những dịp mà phụ nữ chúng em gọi đùa là “giỗ quải”… Chỉ đơn giản là một cái nắm tay vợ giữa phố, trước mặt nhiều người. Hành động ấy hệt như anh đang mở toang lồng ngực mình cho cả thế giới này thấy trái tim anh đang đập dồn dập như thế nào, thổn thức như thế nào, đỏ thắm như thế nào, vì anh yêu em, em là vợ của anh!

Nắm tay em đi anh nhé!

CHI MINH

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (4)

Been there, done that…

Thế là gần 2 năm ở L’oreal LPD Vietnam đóng lại, CV của mình lại có thêm một điểm nhấn nữa. Và lại một lần nữa mình có cảm giác “been there, done that”, cảm giác chiến thắng của kẻ đã chinh phục được rừng già Amazon hiểm hóc; cảm giác vinh quang của một kẻ chỉ võ vẽ biết bơi, đã bị quăng ra đại dương và cuối cùng đã sống, đã không bị chết chìm bởi những cơn sóng gió đại dương.

Been there, done that… cơ hội để tung những mega brands như Lancome, Armani hay Polo vào một virgin market như Việt Nam là “once in a life time chance” – nó chỉ đến một lần cho một đời người, và khi cơ hội đến thì mình đã nắm bắt được nó.

Been there, done that… mình đã trải nghiệm từ những sản phẩm tiêu dùng đơn giản nhất đến những sản phẩm đỉnh cao của sự xa hoa, từ marketing innovation với những kiến thức và thực hành hết sức bài bản, đến việc đánh nhau kiểu võ tự do: có súng dùng súng, có dao dùng dao, không có súng có dao thì móc đất lên mà ném.

Mình đã học được bài học của sự sống – còn, không tiến – có nghĩa là bạn đang lùi, và những bài học đau thương về niềm tin: đừng bao giờ gambling toàn bộ niềm tin của mình vào những người khoác áo human resource.

Và cuối cùng, hãy tìm và làm những công việc mà mình yêu thích…passion trong công việc chính là trái tim, là sức bật mạnh nhất để giúp mọi người có thể tiến nhanh trên con đường thành công.

Hôm nay, câu tag line “been there, done that” trong blog của mình sẽ đóng lại. Và mình sẽ quay trở lại với “Do what you love…”
…nếu bạn không có passion trong công việc, chẳng khác nào con người sống không có trái tim.

Wish me luck… trong cuộc hành trình tìm kiếm một trái tim.

Tags: ,
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (11)

Material life…

2005 – Project “rural safari” với U: sau nhiều ngày ăn bờ, ngủ bụi, nếm đủ mùi từ đọt khoai mì luộc, canh rau đay lõng bõng nước, tắm tiên trong bờ ao, đến nhà vệ sinh lộ thiên trong vườn mướp. Trở về Hà Nội, xà ngay vào một quán cơm bụi lề đường…cứ ngỡ mình đang ở kinh đô ánh sáng paris với món sufflé ngọt ngào. Ờ, chủ nghĩa tư bản đúng đấy “vật chất quyết định tinh thần” con người nhiều quá.

2007: bao phủ quanh tôi là những con người và cuộc sống thực dụng đến thừa mứa, là những designer suites và giỏ xách, là những khách sạn đắt tiền nhất, những nhà hàng sang trọng nhất với những thức uống bằng cả tháng lương của những đứa lính bé bỏng tội nghiệp của tôi. Vật chất thừa mứa, nhưng tinh thần tôi nghèo nàn đến tội nghiệp.

1999: những đứa bạn tôi vẫn vô tư với những cuộc tình không vụ lợi, xả thân, nhảy vào tình yêu dù bị ngăn sông cấm chợ, bị bủa vây kinh tế, bị cấm vận bởi gia đình.

2007: những đứa bạn tôi đầy toan tính và mưu mẹo trong những cuộc tình và những mối quan hệ xã hội. Bao nhiêu tiền bạn sẽ kiếm được từ cuộc tình này? từ sự đầu tư tình bạn kia? từ mối quan hệ nọ? Tất cả đều được cân đong đo đếm bằng đồng dollar hay những bộ cánh, giỏ xách designers.

Lúc nhỏ, ước mơ của tôi là trở thành họa sỹ, hoặc chí ít cũng phải là kiến trúc sư. Thế nhưng cuối cùng hèn quá, cắp sách vào ĐH Kinh tế, và thỏa giấc mơ không thành của mình bằng cách kết bạn với vài chàng sinh viên kiến trúc.

Bây giờ, ước mơ của tôi là có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại vẫn tiếp tục hèn như ngày ấy, vẫn buôn bán những giấc mơ…để rồi bản thân tôi vẫn chưa mua được mơ ước của mình.

1999: bạn bè tôi giản dị và chân tình lắm. Không có tiền đi chơi, lê la quán cóc ở hồ con rùa cả tiếng để tán gióc cũng làm cả đám happy.

2007: bạn bè tôi trở nên quá phô trương. Sẵn sàng mua cả đống quần áo hàng designer cho đứa con để đi chơi, nhưng lại tống cổ thằng bé vào lớp học mẫu giáo ọp ẹp. Sau một tuần, thằng cu về nhà đầu tòan chí.

Không hiểu material life có làm mọi người hạnh phúc không nhỉ?

posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (8)

Bạn muốn gì cho cuộc đời?

(Viết cho người bạn của tôi và cho chính bản thân tôi)

Rồi đến một ngày, bạn sẽ nhận ra rằng những hào nhóang từ corporate life sẽ không đi theo bạn đến suốt cuộc đời

Bạn đã rất tự hào với bạn bè, đồng nghiệp, đối tác xung quanh về vị trí của mình, vai trò của mình trong một tập đòan đa quốc gia hàng đầu thế giới. Bạn đã rất tự hào về thu nhập của mình đủ để mua một vài căn hộ cao cấp, một vài miếng đất ở đâu đó ngọai ô Saigon, và một chiếc xe hơi nho nhỏ xinh xinh để cho bằng bè bằng bạn.

Đổi lại, bạn sẽ phải mất gì nhỉ? có bao giờ, vào một ngày nào đó đứng trước gương bạn đủ can đảm để nhìn vào gương mà không một lần thấy tội lỗi? không thấy mình tráo trở, tàn nhẫn, mưu mẹo, thủ đọan với đồng nghiệp và mọi người chung quanh?

Đổi lại, để một ngày nào đó bạn thấy rằng mình đã không còn là mình của một vài năm về trước. Bạn vẫn cô độc và lẻ loi.

Mình không cô độc và lẻ loi như bạn, nhưng mình chợt nhận ra rằng mình đang dần dần đánh mất bản thân mình nhiều quá.

Giờ này sang năm, chắc mình đang ngồi đâu đó ở Đà Lạt với canvas và màu vẽ trong tay để bình yên, để làm những gì mình yêu nhất và để tìm lại chính mình.

Turning point – ai cũng một lần phải có nó trong đời, để cho cuộc sống của mình và của bạn có ý nghĩa hơn, để cho bạn cảm thấy bạn đang sống một cuộc đời cho chính bạn chứ không phải cho mọi người.

Cuộc đời thật ngắn ngủi, nó ngắn đến độ khi bạn nhận ra nó thì một nửa cuộc đời đã trôi qua bàn tay bạn mất rồi. Hãy dành một nửa cuộc đời còn lại cho mình, làm những gì bạn muốn và hãy sống như thể không còn có ngày mai

And when this dust falls to the urn,
In that state I came, return.

(và khi trở về với cát bụi

trong khỏang khắc đó, tôi tìm thấy chính bản thân mình)

Tags: ,
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (12)