viet nga kleine's blog

Chuyên buôn bán những giấc mơ đẹp…

Changeling

vote for 9/10

I am touched and moved by this movie.

Không thấy hình ảnh sexy, gân guốc, súng ống của AJ trong film này, mà chỉ thấy hình ảnh bà mẹ Collin gầy gò, bé nhỏ, đáng thương và cuộc hành trình chống lại đám gangster police, nhìn thật tội nghiệp.

Một film đáng để dành trên kệ và coi lại nhiều lần

Tags:
posted by Viet Nga in Hobby and have Comments (2)

Mamma Mia

Viết cảm nhận về Mamma Mia movie vào thời điểm này thì đúng là out of fashion rồi, chỉ note lại những gì mình thấy và biết thôi:

– 2 anh ca sĩ của nhóm Abba đã involve vào project Mamma Mia này từ những ngày đầu tiên, tham gia vào khâu viết kịch bản, và chọn bài hát cho bộ phim

– Bộ phim được chăm sóc rất chu đáo, ví dụ như lá cờ cắm trên chiếc thuyển buồm là cờ Đan Mạch – quê hương của nhóm Abba, chứ hổng phải cờ Greek, England hay America (bravo director về cái vụ này)

– Coi tới, coi lui cuối cùng cũng tìm ra được 2 cảnh có 2 anh ca sỹ của nhóm Abba ở trong đó: cảnh 1 là cảnh anh chơi keyboard chính ngồi đánh đàn piano cạnh bờ biển khi cả nhóm hát bài mamma mia. Cảnh 2 là cảnh cuối khi cả 3 old woman + 3 old man cùng hát bài waterloo.

Bobo đã trở thành fan của Abba sau khi xem phim Mamma Mia, bobo thuộc làu làu lyrics của tất cả các bài trong film này. Hiện thời, bobo thích nhất bài Mamma Mia, I have a dream, SOS và honey. Bobo còn phát hiện ra là vài câu trong bài mamma mia và dancing queen trong phim khác với original lyric của nhóm Abba (có lẽ họ chỉnh chút xíu cho phù hợp nội dung)

Bobo đang sưu tầm tất tần tật CD và DVD của Abba vể để nghe.

Không thể tin nổi, 28 năm sau khi giã từ sân khấu, Abba vẫn còn rất ư là attractive với khán giả nhí như bobo, và khán giả già như tui và marcus

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (2)

Nhảm về những cuốn phim đã xem

2 ngày cuối tuần, mưa gió bão bùng, gió giật từng cơn, trời lạnh thê thảm…đành bó gối, đắp chăn ở nhà thưởng thức home cinema vậy.

Những bộ phim của Studio Ghibli của Nhật lúc nào cũng làm mình đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác vì trí tưởng tượng hết sức siêu phàm của các ông đạo diễn. Mình đã từng ôm mặt khóc huhu không chỉ một lần khi coi đi coi lại cuốn phim hoạt hình về thế chiến thứ 2 “Grave of the fireflies”, hay há hốc miệng đầy ngạc nhiên về những chi tiết trong phim “The princess Minonoke”, “Spirited away” và “Howls moving castle”… mỗi cuốn phim đều truyển tải một thông điệp đầy tính nhân văn khác nhau khiến cho người xem phải suy nghĩ về nó rất nhiều.

Nói thêm một chút về cuốn phim “Grave of the Fireflies”

i01.jpg picture by Sweetie_Vietnami30.jpg picture by Sweetie_Vietnami36.jpg picture by Sweetie_Vietnam

Cuốn phim hoạt hình này được sản xuất vào năm 1988, lúc đó kỹ xảo vi tính còn thô sơ lắm, nó chỉ là 2D và những động tác hay kỹ thuật chuyển cảnh còn vụng về so với ngày nay. Nhưng câu chuyện được dẫn dắt với giọng nói trầm ấm đầy truyển cảm của cậu bé Seita (by Robert Spencer), mà câu đầu tiên mình không thể nào quên được “September 21st, 1945 …this was the day that I died”, thế rồi cậu bé dẫn dắt người xem vào cuộc hành trình của 2 anh em mồ côi trong suốt cuộc chiến khốc liệt đầy rẫy những thảm cảnh của chiến tranh. Biết là phim hoạt hình, biết là không thật nhưng cuốn phim đã lấy đi không biết bao nhiêu giọt nước mắt của mình…(Bobo và Marcus cũng chẳng kém, hu hu khóc theo luôn)

Khi gần về khuya, để tăng thêm phần kịch tính sau khi đã khóc lóc quá nhiều, mình chuyển qua thể loại phim Homicide với những kẻ giết người hết sức bệnh hoạn, và “Seven” (sx năm 1995) là một ví dụ điển hình…thiệt tình là cuốn phim “Seven” với Brad Pitt quá ư là freak, coi xong mình phải tự hỏi là cái ông viết nên kịch bản cuốn phim đó chắc cũng phải bệnh hoạn lắm mới nghĩ ra được các thể loại tra tấn và giết người từ từ đầy thú tính như vậy. Cách giết người của hắn dựa vào câu truyện trong kinh thánh “7 tội chết của loài người” là tà dâm, tham ăn, tham lam, lười biếng, cuồng nộ, đố kỵ và kiêu ngạo

Kể sơ sơ nhé: một anh chàng béo phì bị chết vì bể bao tử bởi bị kẻ sát nhân ép ăn liên tục trong vài ngày món spaghetti với sauce cà chua. Cái này là trừng phạt cho tội Tham Ăn, hắn đã viết một chữ Gluttony to tổ chảng và dán phía sau tủ lạnh

fatboy.jpg picture by Sweetie_Vietnam

Một ông luật sư thì bị hắn bắt phải dùng dao xẻo từng miếng thị trên cơ thể mình bỏ lên bàn cân, cho đến khi đủ 2kg thì thôi. Vì theo hắn, ông này là một ông luật sư rất tham lam tiền của thân chủ, sau khi ông này chết, hắn dùng máu của ổng viết một chữ Greed ngay trên sàn nhà.

Một chàng trai trẻ bị hắn trói lên giường trong 1 năm liền cho ăn uống rất ít, rồi hắn tiêm cho người này cả đống drug và anti-biotic để chống nhiễm khuẩn những chỗ bị ung thúi, khi cảnh sát phát hiện ra thì anh chàng này chỉ còn bộ xương, và anh chàng đã tự ăn cái lưỡi của mình vài tháng trước vì quá đói (yuck and so sick). Ngay trên đầu dường là hàng chữ Sloth (lười biếng)

seven03.jpg picture by Sweetie_Vietnam

Rồi một cô gái điếm bị hắn giết bằng một dụng cụ kinh dị, xin miễn không kể ra ở đây vì quá ghớm và quá bệnh. Rồi thì kẻ sát nhân liên tục dùng dao lam gọt đi dấu vân tay của mình, rồi thì hắn cắt tay của người này mang đến nhà người kia để viết vài dòng kêu cứu…

Phim thể loại này chống chỉ định cho người yếu tim, và mình thì cho rằng nó chẳng mang tính giải trí một tí nào cả vì toàn là cảnh máu đổ, đầu rơi…

Tuần này, cuốn phim hài Avan Almighty đã được trình chiếu ở đây, ngày mai sẽ chui vào Cine Star coi để cười đến lọt khỏi ghế mới được.

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (6)

The Simpsons movie 2007

Lần đầu tiên bộ phim về gia đình Simpsons được lên màn ảnh rộng sau một thời làm mưa làm gió trên sóng truyền hình. Phim dài 90 phút, rất khôi hài, nhiều lần tui cười muốn lọt ghế luôn, nhất là màn Bart chơi trượt ván mà naked 100% trong thành phố, rồi những chi tiết nhỏ đầy tính humour nhưng không hề dùng đến dirty words của gia đình vàng khè Simspons khiến cả rạp cứ cười rầm rầm suốt.

Nội dung chính của bộ phim là đề cập đến việc bảo vệ môi trường và những chuyện hậu trường chính trị đầy khôi hài của nước Mỹ.

Tự nhiên coi xong film này, khoái gia đình vàng khè quá xá, nhất là chú Bart và Homer… quậy thiệt là quậy luôn.

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (3)

The devil wears Prada

Hôm nay mình mới có thời gian ngồi quen cuốn phim nổi đình nổi đám về hàng hiệu này, và chợt thấy rằng thế giới Runway sao mà quen quen, là lạ với mình đến thế

“… you chose, you chose to get ahead. You want this life, those choices are necessary”. Câu nói của Miranda vào cuối phim đã lột tả hết được cuộc sống thực của thế giới hàng hiệu đầy hào nhóang, nhưng cũng đầy trắc ẩn.

và cũng chợt thấy cuốn phim này sao nó khá trùng khớp với những suy nghĩ của mình trong những entries gần đây: Andy đã gần như phải đổi cả cuộc đời, bạn bè, người yêu của mình cho vị trí mà cả triệu cô gái đang mơ đến (entry material life của mình viết vào một ngày tháng 3), hay là những sắp đặt đầy xảo quyệt của Miranda vào cuối film để không ai có thể lấy được vị trí Editor in Chief của bà (entry “bạn muốn gì cho cuộc đời“)

Cuộc đời quả là bi kịch, bi kịch cho những ai muốn trèo cao, bi kịch cho những ai đang ở vị trí TOP và cố giữ chặt lấy nó, và bi kịch cho những ai đang ở trong quĩ đạo đó, guồng máy đó… tòan là mưu mô và xảo quyệt.

Kiểu này mình về quê chăn vịt, trồng rau, nhổ cỏ quá.

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (6)

Audrey Hepburn

Hoài cổ, ngồi xem một loạt những film đen trắng của thập kỷ 60: Sabrina, Breakfast at Tiffany, Roman Holidays, Casablanca.

Và thật tình cờ phát hiện ra rằng Audrey Hepburn đóng vai chính trong 3 film.

Yêu vô cùng cảnh Sabrina bẻ nón cho người yêu, cười đau bụng khi Princess Ann say thuốc ngủ và nằm vật vã ngoài đường, hay khi nàng Holly Glightly nghịch ngợm với cán thuốc dài ngoằng trong buổi cocktail party náo loạn làm cháy cả bộ tóc giả của khách.

Không phải dân review film chuyên nghiệp nên mình chẳng viết được gì nhiều. Chỉ biết rằng mình thích và yêu những câu chuyện tình yêu mà Audrey Hepburn đã thể hiện, chết mê mệt với những cảnh quay thật đẹp tại Rome, khoái cái scooter chàng nhà báo chở nàng công chúa, thích cảnh tán tỉnh của những chàng Italian đẹp trai ngoài phố, mê mết đoạn film Sabrina học làm suffle và cách nàng đập trứng chỉ bằng cách lắc nhẹ cổ tay.

Rome và Paris tự nhiên đáng yêu và quyến rũ hơn trong những bộ phim có Audrey Hepburn.

Tags:
posted by Viet Nga in Uncategorized and have Comments (4)